Để họ thấy bị bao trùm và phải nỗ lực để xé cái màng nhầy ấy ra. Thằng em tôi đang tuổi trưởng thành. Trẻ con hay người lớn.
Nhưng chắc anh ta miệng thì bảo điên nhưng lòng thì khoái trá ngấm ngầm khi thấy một kẻ khác có hành động ấy. Vì thế mà cho dù tôi đấu tranh cho họ thì cuộc đấu tranh cũng có thể trở nên vô nghĩa. Để lại thế nào chúng cũng sinh đẻ vô tội vạ.
Và con cháu bạn, lại có cảm giác muốn khạc nhổ, phá phách, rũ bỏ… Mà khi nén lại để cùng chung sống, nó cứ nôn nao cồn cào suốt cuộc đời. Đến lúc này chúng ta sẽ đều hy vọng những người đó thiện. Những bức tranh thật sự có lẽ hắn giấu ở một nơi khác cho riêng mình.
Bạn như một hình khối kết lại bằng nước muốn sụm xuống thành một vũng và bay hơi đi. Các cô gái làm đĩ, các thiếu phụ làm đĩ, trẻ em làm đĩ không còn là chuyện lạ. Nhưng không thích vì nó cũ, lại có vẻ như trốn tránh.
Có một thời, sau mỗi câu nói, bố đều đệm thành quen câu Khổ quá. Rồi lại xoa xoa: Cháu bị thiệt thòi một năm rồi, cố lên, mình phải tự làm chủ mình. Mà tôi nghĩ chính ông đang làm mất thời gian đấy.
Nói đây là cuộc chiến thì to tát quá. Chúng ta không nhận ra hoặc lờ đi chúng ta sẽ tiếp tục lặp lại vết xe đổ hay bi kịch ấy trong gia đình mới của mình. Toàn là thứ đã trông thấy nhưng chưa đụng vào bao giờ.
Tôi làm độc giả cho tôi. Có những lúc tổ chim bị gió thổi xuống. Bác gái nín cười làm ra vẻ nghiêm trang: Ầy! Láo nào! Chưa ai làm được bác trai bỏ thuốc.
Hai chuyện này khác nhau. Bác lại bảo: Cấm tiệt đi đá bóng. Mẹ bảo: Chả khiêm tốn tí nào.
Điều đó có đáng sợ với những người lớn càng ngày càng yếu đi không? Gặp ở rất nhiều nơi. Ấy nhưng nhỡ đồng chí ấy phì một cái… Chắc là mình không chịu được.
Kẻ khác ấy sẽ không xúc phạm đến anh ta đâu vì anh ta không cho mình là tham nhũng với vài cái thìa biển thủ trong nhà hàng, vài cục xà bông, vài cái khăn tắm trong khách sạn. Còn lại, mọi thứ khá dễ hiểu nếu thực sự muốn hiểu. Hoặc không tưởng tượng rằng có ai đó đang tưởng tượng ra họ.