Không, tôi không cần biết. Con gái cả sắp lấy chồng, con gái út mổ ruột thừa còn nằm viện, chuẩn bị hàng bán ngày 20-11… Lại còn thằng cháu ngỗ ngược quỉ quái đội lốt trẻ em mắc những bệnh vô phương cứu chữa vì có phải bệnh đâu. Nhưng mưa dầm thấm lâu.
Những lúc này là lúc người ta lạnh nhất và có thể có hoặc không nhiều hơi ấm nhất. Chào chị, em cảm ơn, đi ra. Con đường khá ổn, nhưng vẫn bụi.
Rồi lại lờ đi khi cậu ta thông báo sói đến thật. Nhưng dần trải qua những thái độ của họ tôi biết họ là những nguời tự làm chủ cuộc đời mình và họ vẫn thấy sống còn đầy ý nghĩa. Thoát khỏi trước khi họ chết.
Và bon chen không bẩn, không ác. Với không ít uẩn khúc của chung một thế hệ. Vì vậy, chơi là một cuộc chiến giữa những kẻ mạnh.
Nhủ cố nhớ mà viết lại những đoạn thú vị. Bạn giật tung hết dây nhợ, mặc kệ máu tứa ra. Và nhận ra đến giờ chỉ có mẹ mới cho tôi cái quyền hờn dỗi ấy.
Nhà văn hài lòng với cái giá ấy. Mấy người này trông nhát lắm. Chẳng biết còn mấy dịp thế này.
Chú công an hay cảnh sát gì đó bảo: Đó là chuyện của cậu. Cháu bảo: Để cho đẹp ạ. Rồi ráp nối thành một câu chuyện hay một cái gì đó.
Bác mà biết tôi không có tên trong danh sách lớp bác và mọi người còn sốc nữa. Quay chậm lại thì bảo: Ôi đá vào nhiều thế. Tại sao phải mệt thế nhỉ? Hóa ra trong những lựa chọn diễn đạt nội tâm, vì lười tra từ điển định nghĩa hoặc không mấy tin tưởng vào chúng (những từ nhạy cảm, chúng đã được định nghĩa chung cho cả thế giới đâu), hắn hay bị lẫn lộn giữa sáng tạo, nghệ thuật và đời sống.
Cuốc bộ trên con đường mà đôi mắt chân dẫn mình đi. Hơn nữa, nó cũng biết bảo gì học nấy, cũng tự giác và lương bóng ném một tháng được ba trăm. Con nghe lời bác nào.
Nó, tôi, đọc rất nhiều truyện tranh, chơi khá nhiều game, điều đó rất tốt cho phản xạ và tính biện chứng, linh hoạt. Còn học phải theo chương trình, ta đã mất hết căn bản (và không phải ta không có lúc tìm thấy sự thú vị trong sự mất căn bản giữa nền giáo dục này). Hơn nữa thì bọn tham nhũng cũng không phải thứ mạt hạng chỉ biết chửi bậy ngoài đường như anh ta, cô ta.