“Tôi luôn bị giam trong nhà bếp khi tôi phạm luật. Chuyến du hành lần này của ông đã thu hút đến 250. Họ không gán những hình ảnh tiêu cực cho những điều mà họ không làm được.
Lúc bà 18 tuổi, mẹ bà bị tai nạn và đã chết, bà phải gánh vác trách nhiệm của một người chủ gia đình, làm một nhà báo tự do và làm kẹo thái để tràn trải chi phí sinh hoạt cho 5 anh chị em trong gia đình. Hãy chú tâm vào việc xây dựng tương lai trong hoạt động kinh doanh của mình và cứ để thời gian trôi qua. Thật thú vị khi nhận ra rằng chữ “cơ hội” trong tiếng Trung Quốc được hợp thành bởi chữ “khủng hoảng hay rắc rối” và “tích lũy hay gặp gỡ”.
Chúng tôi đặt nhà kho khắp nước, tổng số kho hành lên đến 60. Sự kiên trì của anh em nhà Wright đã cho chúng ta đôi cánh để bay. Ông quyết định thôi việc ở cửa hàng dược phẩm và quay sang bán chất tẩy rửa nhà tắm.
Không gì có thể ngăn nổi sự xúc động của tôi cũng như phát hiện mới về bản thân tôi. Tất cả những gì tôi biết là tôi đã bị một đứa con gái đánh bại một cách thảm hại trước toàn trường! Sự thất bại nhục nhã này đã làm tôi choáng váng. Hội thảo diễn ra trong 3 ngày, 2 dêm và phí tổn mỗi người phải trả là 60 RM (tương đương 15 USD).
Chúng tôi bị xem là những học sinh lớp 6 “hạ đẳng”. Bè lũ 4 tên sau cùng bị lật đổ rồi Đặng trở thành “Tân Hoàng đế”. ” Câu trả lời đúng làm sao!
Nhu cầu vẫn như thế nhưng chúng tôi bị cháy túi. Ông sinh năm 1881 ở Tây Ban Nha. Phần lớn thời gian họ đều nghĩ về bản thân họ.
Cuối cùng, họ mai mối bà cho một người đàn ông Sink nghèo khó, thất nghiệp, chỉ có 100 bath ( 2,6 đo la) trong ngân hàng, Tuy nhiên người đàn ông này đồng ý lấy bà vì tình yêu mà không cần của hồi môn. Ngày 28-4-1963,trong một cuộc thi đấu mở rộng ở Valnut ,Mĩ ,C. Nhưng Michelle không phải là loại người chỉ biết nghiền ngẫm những cái gì đã mất đi.
Nhưng hãy cẩn thận, mỗi “nhân” chín sẽ thành một quả tương đương với nó. Chắc chắn nó sẽ đến. Nhưng tôi cố gắng viết ra tất cả những gì mà người hướng dẫn hôm ấy giới thiệu.
Có tinh thần cạnh tranh là điều tốt nhất nhưng ta đang cạnh tranh với ai. Tôi không thể cưỡng lại nổi sự cám dỗ của nó. “Mỗi cuộc đời là một nhiệm vụ.
Dù sao trong chương này,tôi chỉ muốn chú trọng đến mối quan hệ tình cảm trong chừng mực nó có một tác động nào đó. Phải chăng đó là cách mà ta thực hiện để sống hết cuộc đời mình? Có lẽ ta nên xem lại những gì Helen Keller đã phát biểu: “Cuộc sống vừa là một cuộc mạo hiểm táo bạo, vừa chẳng là gì cả”. "Có lẽ người Mã Lai cho rằng bằng cách nắm lấy điều dễ dàng ,họ sẽ không cần phải đối mặt với những thử thách mà các cộng đống khác đang phải đương đầu như :chiến tranh,nạn đói và cảnh « nghèo rớt mùng tơi ».