Một số người nghĩ là càng đóng góp vào nhiều câu chuyện thì tên tuổi của họ càng nổi đình nổi đám, mặc dù chả ai muốn nghe họ nói. Tôi viết đôi dòng lý lịch và đánh liều nộp lên đài. Đến giờ giao thừa thì chạy ào đến bữa tiệc tiễn đưa năm 1958 và đón chào năm 1959.
Nhưng bất cứ ai đã nghe rồi thì không thể quên được. Lần nọ trên radio, tôi hỏi một khách mời rằng: Ông có mấy con rồi?. Tôi nghĩ rằng việc trò chuyện cũng giống như chơi golf, như lái xe hay làm chủ một cửa hàng.
Xưa kia, trong một xã hội hay tranh chất và với những con người thích sống đơn lẻ, câu này có vẻ được ưa chuộng. Hãy làm chủ những gì bạn thật sự muốn diễn đạt. George trả lời: Mỗi ngày tôi hút 10 điếu xì-gà, uống hai ly rượu mỗi trưa và thêm hai ly nữa vào buổi tối.
Tôi đảm bảo nếu cố công tập luyện, bạn sẽ trang bị được cho mình một khả năng nói hoàn hảo. Một giờ qua trò chuyện với anh thật thú vị! Anh thật tuyệt vời, như thường lệ. Không nên chia buồn bằng câu nói: Tôi biết anh rất buồn, rất đau khổ… Vì câu nói này là thừa.
Nó nói với thầy hiệu trưởng: Khoan đã thưa thầy. Bạn sẽ ghi điểm hơn nhiều nếu chỉ nói khi nào cần thiết, nếu những lời nói của bạn bao giờ cũng tinh tế và sâu sắc. Nhưng thậm chí ngay sau khi đặt câu hỏi với những người phỏng vấn, bạn lại càng phải lắng nghe nhiều hơn nữa.
Nhưng thật sự tôi đã bỏ phiếu cho ông. Có điều nếu Bill là người nói chuyện vô vị và nhàm chán, thì Stacey chắc sẽ khó tha thứ cho bạn! Bởi vậy tốt nhất là nên tự mình xử lý tình huống tế nhị này. Một Al Gore trong chính trị khác với một Al Gore ở đời thường.
Yếu tố này bao giờ cũng cực kỳ cần thiết, không chỉ trong công việc mà trong bất cứ tình huống trò chuyện nào. Khi ngồi trên ghế khách mời trong chương trình của tôi, Cuomo cũng khiến người ta phải thán phục như thế. Thứ nhất, là tầm quan trọng của sự chuẩn bị.
Có một thành ngữ nói rằng Đi một ngày đàng học một sàng khôn. Chúng tôi trò chuyện rất thân mật và vui vẻ về cuộc sống. Bạn sẽ chẳng ưa gì tôi nếu tôi bắt chước giọng nói và dáng vẻ của ngài Laurence Oliver đáng kính, đúng không? Và nếu một sớm mai thức dậy, tôi muốn bắt chước cách nói chuyện giống các diễn viên kịch Shakespeare, chắc hẳn tôi sẽ bị cười nhạo cho xem.
Nếu bạn quen thân với gia quyến thì hãy gợi lại những điều vui vẻ: Anh có nhớ Fritz kể chuyện hài làm bạn bè thích như thế nào không? Những chuyện cậu ấy kể là những chuyện khôi hài nhất mà tôi từng được nghe. Khi ấy ông là đại sứ Hoa Kỳ tại Liên Hiệp Quốc. Khi thấy được điều đó, ngay lập tức tôi có thể lái câu chuyện về quá khứ.
Và phải nói về nó một cách thật tự nhiên. (Cũng không ai nói rằng họ sẽ kể một câu chuyện vui lớn!). Nhưng thật ra đó cũng không phải là một bài diễn văn.