Không nghi ngờ gì nữa, Beth cần phải tắm (Bath). Đó thường là những bài thi thuộc lĩnh vực toán học – Đại số, Vật lý, Kinh tế, Lập trình máy tính, v. Sự ưu tiên này là do chúng ta thiếu tin tưởng vào trí nhớ của mình.
Không còn nghi ngờ gì nữa, thật khó thoát khỏi lối suy nghĩ về trí nhớ đã “ăn sâu bám rễ” trong chúng ta. Dù đã ghi lại nhưng khi ngày đó đến, chúng ta lại dễ dàng quyết định trì hoãn. Thứ hai, sự liên tưởng không phải lúc nào cũng tồn tại lâu dài.
Theo cách đó, ta có thể mô tả về phần lớn học sinh phổ thông trên toàn thế giới. Hội thảo truyền hình: Một hội thảo dựa vào đàm thoại có sự hỗ trợ của video. Giai đoạn A: Tấm rèm mở ra – thời điểm trước khi đến một sự kiện mới
Nếu không co âm thanh này thì chắc chắn điều gì đó không hay đã xảy ra. Khả năng ghi nhớ của tôi thay đổi trong suốt ngày và cả tuần. Vì thế, bếp sẽ là phòng đầu tiên.
Ngoài ta, nếu điều này lại hóa ra là sự thất vọng, ai sẽ là người để anh ta phàn nàn? Internet chăng? David Copperfield, một ảo thuật gia nổi tiếng thế giới, có khả năng hô biến một toa tàu. Một trong những câu chuyện hay nhất kể về người nhạc công, trong một buổi biểu diễn quan trọng, đã bước vào phòng của Toscanini xin lỗi ông vì không thể biểu diễn trong tối hôm đó vì nhạc cụ của anh ta bị trục trặc, không thể chơi được khóa SOL.
Bạn quay trở lại phòng khách, dốc ngược túi xách để mọi thứ rơi ra. Sự chuẩn bị trước thế này sẽ vô hiệu hóa yếu tố đáng ngạc nhiên. Và từ “Padre” trong tiếng Tây Ban Nha? “Pere” trong tiếng Pháp?
Hầu hết chúng ta đều lẩm bẩm và cố ghi vào bộ nhớ trong vòng 30 giây cho đến khi quay số xong. Nơi tôi có thể học tốt nhất đó là quán cà phê. Bạn hãy nhìn qua cửa kính để thấy các tờ giấy bắt đầu chuyển sang màu vàng và các con chữ từ từ hiện ra.
Họ phải thuyết trình thật trôi chảy bằng cách sử dụng trí nhớ của chính mình. Cách học những môn này là coi chúng là những câu đố vui và logic. Bạn hãy nhìn qua cửa kính để thấy các tờ giấy bắt đầu chuyển sang màu vàng và các con chữ từ từ hiện ra.
Họ mang đến một thông điệp về sự tin cậy và lòng tự trọng lớn lao. Nhưng mình lại có một vài vướng mắc với cuốn sách của Johansson…” Bây giờ, bạn có thể đi đến bàn ăn tự chọn và chọn món nấm rắc bánh mỳ vụn.
Trở lại với vấn đề của chúng ta, khi phân loại các thứ thành từng nhóm thì chắc chắn chúng ta sẽ dễ dàng nhớ chúng hơn. Đến lúc này bạn sẽ không còn cằn nhằn “Ôi, không!. Không một ai có thể nói cho bạn biết điều đó được! Tôi muốn nhấn mạnh một lần nữa rằng, hãy lờ đi những người ngồi ở thư viện.