Tôi thử trôi theo cuộc phiêu lưu của nó. Lại còn những câu buồn (cười) của tiền bối: Ai nói gì thì nói nhưng phải tin vào mình. Hay mình bảo: Tôi đang chìm, đang lắng.
Khi mà ai ai cũng giật thì chúng xoắn lại, gỡ mãi không ra. Còn tin tưởng thì mơ hồ lắm. Chả muốn viết tí nào.
Và phải đập xác xuống nền đá hoa lạnh buốt. Cũng thành thói quen rồi. Ốm ra đấy mà làm gì.
Hồi lâu, nàng bảo: Anh có chuyện buồn gì thế?. Sự lười biếng, dục vọng bừa bãi, sự e ngại trước cái mới? Khao khát qui về một mối, qui về một chân lí va chạm với khao khát mở rộng, phong phú, sáng tạo mãi mãi. Ăn một chút gì đó nạp năng lượng hay cứ lang thang trong mệt lả.
Có ai mất xe lại thế không. Nó bảo: Người ta không thích mách thì thôi. Và ta bị ức chế liên tục.
Bạn cũng không thể vùng ra ngay vì với thói quen đã phá là phá tất bị nhiễm từ đời này sang đời khác, không chỉ ở Việt Nam mà của chung loài người, dễ biến bạn thành một thằng mất dạy thay vì một người tiến bộ đúng nghĩa. Còn sau khoái cảm của hạnh phúc là nhẹ nhõm. Được một lúc thì có người kéo chăn khỏi người bạn.
Nhưng không được, cái chăn có vẻ rộng quá. Đơn giản là vì từ nhỏ tôi đã đọc nhiều hơn, tuổi thơ tôi rộng mở hơn mà suy nghĩ biện chứng hơn. Nhưng sự phá bỏ này chỉ là sự phá bỏ vô thức.
Nhưng mẹ ơi, luật không được chia đều. Không có chim non ở trong. Một công việc bàn giấy ổn định, thu nhập cao, những cơ hội đi nước ngoài, những bữa cơm cao cấp, những cuộc đi chơi bên những gia đình đầy đủ và biết điểm dừng trong cuộc đua tranh, những bà mối mát tay… Mọi thứ đều chờ đợi bạn nếu bạn chịu khó nghe lời.
Có một thứ bất biến, đó là tất cả. Một tài năng thiện bao giờ cũng có năng lực lớn hơn nhiều so với tài năng ác. Khả năng đầu tiên là những nhà độc giả (có chức năng đối với việc hỗ trợ tài năng) chưa từng dành thời gian ngó ngàng; hoặc từng xem qua nhưng không nhận ra điều gì cả.
Và cho bạn thời gian để giúp họ nhìn thấy điều đó. Tiền rồi sẽ có rồi sẽ mất nhưng ngại tiền khi chưa kiếm ra. Nhưng bạn muốn về ngay.