Ngọn lửa nhỏ làm tôi thấy trống không. Mà việc này xảy ra như cơm bữa. Và xã hội nó đâm ra thế này.
Không có kẻ sống sót, chỉ có kẻ nín thở được lâu nhất. Nhưng điều mà tôi nhận ra trong đó là sự đề phòng, nghi hoặc và phủ đầu đối với thanh niên trong lòng các chú. Dường lúc nào bạn cũng có thể sụm xuống nhưng bạn ghét nằm bệnh viện lắm.
Để chỉ ra chúng ta đều khổ. Đi đâu cũng được, bạn biết sinh tồn, lỡ cơn bệnh giết bạn trong sự đơn độc cũng chẳng sao, bạn đã làm hết cách ít ra là cho đến lúc này. Lúc thì với bố mẹ, lớn hơn thì với bạn bè, anh em.
Tôi biết, sự muốn mới này mới hơi sự muốn mới trước đó, trong tôi. Cái trạng thái chẳng làm gì nên hồn cả và miên man bàng bạc vẻ bi quan trong cái trạng thái ấy. Em muốn cùng anh chạy vòng quanh công viên những buổi sáng tinh mơ.
Ông anh bảo chắc là một loại gạch chịu lửa. Tại tối qua con đi mua bánh khoai (tối qua thấy ngột ngạt, thế là kiếm cớ ra đường đi mua bánh khoai mà lang thang). Bị điểm kém chẳng hạn.
Và với đòi hỏi của thời đại, như vậy mới có thể coi là bình thường. Và những miếng mồi lạ mà ta chưa từng biết. Tôi muốn thi xong được để yên.
Em hãy tơ tưởng về hư vô những lúc lòng em đầy dục vọng và mơ màng về dục vọng những lúc tâm hồn em dần tràn ngập hư vô. Mà chỉ có thể giảm thiểu nó bằng cách hòa chung lợi ích và có sự rèn luyện để biết hy sinh lợi ích lúc cần và hy sinh nó một cách tự nhiên. Chúng đã quen hếch mặt với những sự khúm núm và dè dặt.
Chơi là làm một bài thơ hay để được chửi. Bởi rốt cục sự lương thiện có thể giết ta chết trước khi ta kịp đem nó đi hồi sinh người khác. Nhưng thế này thì lại không chơi được: Khách vãn, ông chú, chưa say, nâng cốc với mấy chú em thân quen.
Bên trái là những ô cửa kính mà bên trong có những bàn ăn, người ăn và ánh đèn vàng ấm cúng. Đó là yêu cầu phải có can đảm thay đổi để phù hợp với tinh thần thời đại. Cái này họ cũng nhầm.
Bác ta không tin đâu. Rồi, Việt Nam mặc áo đỏ thế nào cũng thắng. Mà mai sau, con cái họ sẽ lặp lại và phát triển thêm.