Hãy xem xét tình huống sau: Alex, Bianca và Cliff đều bán trái cây, mỗi người bán được 100 quả dưa hấu một tháng. Bằng cách nhờ John làm poster, vị trí của hành động số 4 đã chuyển từ góc dưới bên trái sang góc trên bên phải, như hình trên. Cô không thể không suy nghĩ về chuyến đi thú vị phía trước.
Mỗi người có một thế mạnh riêng. Đó là một công cụ trực quan giúp bạn xác định những nguyên nhân có thể có của một vấn đề và tạo ra rất nhiều giải pháp cho vấn đề đó. Và còn rất nhiều những độc giả khác cũng săn lùng và coi cuốn sách này như một cuốn cẩm nang cho riêng mình.
Tất nhiên mẹ cậu cho phép luôn. Một số nhân vật thậm chí có thể khiến bạn liên hệ tới chính bản thân mình! Nếu khoảng cách đó nhỏ, giải pháp sẽ rất dễ dàng.
Dù kế hoạch thế nào chăng nữa, chàng cũng luôn sẵn sàng chỉ ra các thiếu sót và bác bỏ ý tưởng của người khác. Cậu bắt đầu nhớ lại và liệt kê mọi thứ cậu mua trong vòng 3 tháng trước đó: Nào, tháng trước mình mua một đĩa game 9 đô-la và một thanh sô- cô-la 1 đô-la. Nếu các cậu cứ chơi những bài đó, khán giả sẽ phát chán.
Ở biểu đồ bên dưới, kết quả kinh doanh của Cliff vượt xa những bạn hàng khác. Kế đến cậu hỏi thăm hàng xóm xem những công việc nào có thể đang cần người. Sau 3 năm, Alex sẽ bán được 143 quả dưa hấu mỗi tháng.
Họ quyết định tìm hiểu những người không đến nữa để biết nguyên nhân. Kiwi đã phạm một sai lầm rất phổ biến. Tuy vậy, điều quan trọng là chúng ta phải không ngừng thử thách tư duy của mình và tìm kiếm những phương án lựa chọn khác mà có thể chúng ta đã xem nhẹ.
Ví dụ, trong trường hợp của John, cậu cắt bỏ toàn bộ nhánh tiền từ người khác vì mục tiêu của cậu là giải quyết vấn đề này mà không phải nhờ đến sự giúp đỡ của bất kỳ ai. Đậu Phụ cũng la lên: Nhà trường sẽ không cho chúng ta dùng sân thể dục đâu. Như Đậu Phụ nói: Chúng ta chỉ mới báo tin cho một số bạn ngồi gần trong lớp biết mà thôi, còn nàng Nấm có lẽ chẳng mời ai vì tuy nàng trông có vẻ kiêu ngạo nhưng thực ra lại hay xấu hổ.
Hãy chờ xem họ có đúng không. Chúng ta có thể rút ra kết luận gì? Tôi không bao giờ làm được điều đó.
Một hôm John cùng cô bạn Sarah đi xem một bộ phim CGI và cậu rất thích. Cả ba đều trả lời rằng: Vì các cậu cứ chơi lại những bài đó, theo phong cách đó, nên tớ chán!. Không tệ chứ hả? Em hãy về thưa lại với cha mẹ rồi đến văn phòng gặp ông ấy.
Hẳn là cậu sẽ cần một cửa hàng trái cây to hơn để có thể chứa hết số dưa đó. Trước khi bắt tay vào viết cuốn sách này, tôi là cố vấn của tập đoàn tư vấn quản lý toàn cầu McKinsey & Company. Mình nghĩ cha có một chiếc khác đã cũ.