Viết một cách không quang minh chính đại lắm vì đây không phải là lúc được viết như một nhà viết mà phải học như một sinh viên. Tất nhiên tôi biết có thể tôi đánh giá thấp trí tuệ và lòng bao dung của họ. Điều đó càng làm họ lấn tới, họ không hề coi viết là một công việc.
Chúng tôi đi thay quần áo. Và trước lúc tôi đi ngủ, đi học thường không quên tung một cái thòng lọng yêu thương tròng theo: Mà này, mấy giờ rồi còn tưởng tượng! Mày đang mất cái giấc mơ.
Cả những ý nghĩ này cũng quá cũ. Kết quả đợt điều trị này chưa biết ra sao. Khi đôi tay khô héo của nàng áp lên má ta, ta vẫn thấy sự dịu dàng và mềm mại.
Phải biết giữ sức khỏe mà học chứ. Hay đó là một giấc mơ ám ảnh ta? Ta phải đến bên nàng… Bác thường trở nên nhỏ bé, ngượng ngập và ngơ ngác trước những vật phẩm hay công nghệ của thế giới hiện đại.
Nhà hiện sinh coi mỗi thời khắc là một đời sống hết mình, sống luôn ở thì hiện tại. Ăn cơm trưa, lúc ngồi mâm phòng này, lúc ngồi mâm phòng kia ở nhà ăn. Và họ còn phải chui vào những chỗ bẩn thỉu hơn những bãi rác bẩn thỉu nữa.
Vì thế, ông hãy nói chuyện với tôi như một đối tác làm ăn. Dù đôi khi như leo cột mỡ. Bác thường trở nên nhỏ bé, ngượng ngập và ngơ ngác trước những vật phẩm hay công nghệ của thế giới hiện đại.
Ba ngày sau, giờ này, tôi sẽ trở lại. Viết dở cho người ta ghét truyện ngắn vậy. Bạn được thêm một người đối xử dịu dàng.
Có lí do cũng không khóc. Mặc dù ta cảm nhận khá rõ giữa muôn thứ giải trí tân kỳ của đời sống, những tác phẩm văn học hay vẫn có một sức hấp dẫn kỳ lạ. Cả phụ nữ nửa, cả trẻ em nữa.
Âm thanh lắng hẳn đi. Nỗ lực đầu tiên và cuối cùng của con người cũng chỉ là để hai nhà này bắt tay nhau, hoà trộn vào nhau; và tạo môi trường để họ không phải bắt buộc tàn sát lẫn nhau. Tiền rồi sẽ có rồi sẽ mất nhưng ngại tiền khi chưa kiếm ra.
Dù chỉ nhả ra từng tí, từng tí một cho một người nhiều thụ động. Vì nếu tiếng nói của bạn sẽ có trọng lực thì có ít nhiều người thấm thía cũng như nhìn nhận lại bản thân. Chúng thường là những việc vô danh và ít ai để ý thống kê.