Renee lúc đó ở vào khoảng giữa lứa tuổi hai mươi, tóc đen dài và đôi kính gọng bạc mắt tròn. Giúp chú nhé, khi nào cháu có cơ hội, ông gọi với theo, làm một cử chỉ giữ bí mật. Daisy tìm đến một Tiệm-Tàu để gặp ông Chance hỏi mượn tiền.
Kết quả không có gì phải bàn cãi. Và khi chúng ta nghe về ai đó như Chris Langan, phản ứng trong tiềm thức của chúng ta cũng giống phản ứng trong tiềm thức của Terman khi ông gặp Henry Cowell gần một thế kỉ trước đây. Mort Janklow nhượng lại cơ ngơi sản xuất cáp của mình lấy hàng chục triệu đô-la.
Và đó chính là chỗ mà Korean Air 801 gặp rắc rối. CAVIEDES (dường như nói với chính mình): Chúng ta không có nhiên liệu. Chúng tôi chơi khá hơn và thêm tự tin.
Tất cả những gì bạn cần làm để trở thành một nhà thầu là có trong tay mấy cái máy khâu, mấy cái bàn là, vài ba công nhân. (Thật trùng hợp, khoảng thời gian giữa thời điểm thành lập ban nhạc của họ cho tới những thành tựu nghệ thuật có thể cho là vĩ đại nhất của họ − album Sgt. Họ phải làm thế nào khi tới hạn phải trả học phí kỳ hai cho mẹ tôi? Nhưng nói đi cũng phải nói lại, họ không thể cho một đứa đi học còn đứa kia lại không.
Thế kỷ XIX, trên đất Hoa Kỳ, có những nơi chốn con người sống hòa thuận. Trên thực tế, người Đan Mạch có nhiều điểm chung với người Jamaica trong tiêu chí chấp nhận sự nhập nhằng hơn khi nó ở trong tương quan với những bạn bè Âu châu khác. Nếu nhìn vào mắt anh, bạn có thể thấy vẻ thông minh rừng rực trong đó.
Không một ai quen với việc suy nghĩ về sức khỏe trên khía cạnh cộng đồng. Những cơ duyên may mắn dường như không phải là thứ gì ngoại lệ đối với các tỷ phú phần mềm và các ban nhạc rock hay các vận động viên ngôi sao. Tôi nhận thấy vấn đề tồn tại trong việc dạy học môn Toán chính là cách tiếp cận theo kiểu tự bơi hay là chết chìm.
Ba phần tư số trẻ em đều đến từ các gia đình cha hoặc mẹ đơn thân. Các thiên tài chính là những kẻ xuất chúng tột cùng. Vào năm 1974, tôi còn tận mắt trông thấy thủ tướng Hà Lan (PDI thấp) − Joop den Uyl đi nghỉ bằng căn nhà di động (motor-home) ở một khu cắm trại tại Bồ Đào Nha.
Chúng tôi không có nổi hai cái tất lành cùng một đôi. Gần một phần ba nhóm này có cha hoặc mẹ bỏ học trước lớp tám. Hãng Skadden phát triển quá mạnh, Kramer nói, đến mức khó lòng tưởng tượng nổi công ty sẽ phát triển hơn như thế để có thể đề bạt bất cứ ai trong số những nhân viên ấy.
Nó chẳng giống bây giờ chút nào hết. Một thành viên trong khoa nhớ lại, Nhìn vào đó hệt như một trong những cảnh cuối cùng của bộ phim 2001: A Space Odyssey (Tạm dịch: 2001: Cuộc du hành vũ trụ). Anh là người thông minh bẩm sinh.
Giờ thì nó hợp lý rồi. Đó chính là câu chuyện về con đường dẫn tới thành công của mẹ tôi − nhưng nó không chân xác. Tại sao? Bởi chúng ta cứ bám chặt lấy ý tưởng rằng thành công chỉ đơn thuần là công trạng cá nhân, rằng thế giới trong đó tất thảy chúng ta lớn lên và những luật lệ chúng ta chọn viết ra với tư cách một xã hội đều chẳng có gì quan trọng.