Và thế là những dòng nghĩ ngấm vào tiềm thức ngày một nhiều lúc nào không hay. Dù biết đằng sau chúng không ít sự nhì nhằng. Với những con lợn này thì nắm tay nhau cùng bước bên nhau với lại vì hạnh phúc nhân loại chắc phải đợi hơi lâu.
Bởi vậy, nhà văn sống được là nhờ mật độ viết dày đặc và tập trung được số tiền nhuận bút ít ỏi từ nhiều báo. Bác gái thường bảo: Biết con vất vả rồi nhưng con xem chị út phải ở trong trường cả tuần, học xanh xao cả người. Tôi chán đến trường ngồi ngoan ngoãn và vô tích sự lắm rồi.
Thậm chí, bây giờ mình cứ mặc kệ nó ở đấy. Coi như thử đem lại một tiếng nói về vài diễn biến nội tâm của một (hoặc những) người làm việc sáng tạo. Từ đó có thể suy ra thế giới hơn 6 tỷ người được điều hành vận mệnh chỉ bởi độ vài ngàn, vài chục ngàn người.
Rồi hình như mơ thấy ai đó đã viết nó rồi. Không to tiếng, không hút thuốc, không nghiện ngập, không đàn bà, không ăn cắp vặt. Chỉ có một cách giải quyết thôi, vứt bớt những gánh nặng vô hình đi.
Đó là sự thiếu hòa hợp của họ với đối tác hôn nhân. Một hai lần không ăn thua, bạn vùng mạnh, rồi cũng thoát. Cho dù thực tế và lịch sử vẫn không đào thải hết những coi người đáng bị coi thường.
Bạn chỉ biết mỗi đá bóng được khen hay và làm thơ như một thiên tài. Một kẻ lạc loài vô cảm. Hắn chỉ không có thời giờ làm tuốt tuồn tuột.
Đi xuôi từ Thanh Xuân hướng vào Hà Đông. Bạn bắt đầu giở miếng im lặng của mình ra. Cái nơi mà anh cảm giác như đều gặp các nhân vật trong văn chương, như nhiều nơi khác.
Xem trang 16 cuốn NGOÁY MŨI tác giả Nguyễn Thế Hoàng Linh (nếu có) Mặc dù tình yêu thương có thể cứu rỗi tất cả nhưng tình yêu thương của thế giới này hiện đang quá ít ỏi. Bạn xoay bên này thì ông anh nghiêng bên kia, như vô tình mà như giấu giếm.
Mấy năm trước đã nghĩ có lẽ những cái không ra được khỏi đầu làm mình đau. Đó là một sự chuyển đổi quan trọng. Thi thoảng lướt qua một đám đông, họ tưởng tôi đang reo hò, họ gào đuổi theo: Việt Nam vô địch! Việt Nam vô địch! Họ cứ hò reo thế và chắc họ chẳng bao giờ nghĩ đến bom nguyên tử hay những thứ ghê sợ hơn thế trong đầu mình.
Điều này những kẻ cô đơn hầu như không thể cảm nhận. Cũng chả phải nói ai cũng vứt một tí như thế thì xã hội này ra gì. Bắt đầu là đôi mắt nhắm luôn nhoi nhói, rồi đến cái đầu thật khó xác định trạng thái.