Loncave

Em ghệ chuẩn bị debut hồn nhiên khoe dáng và cái kết

  • #1
  • #2
  • #3
  • Nói chung thì tôi đóng vai trò một cầu thủ tự do. Ông anh bảo không khí mờ ảo nhỉ, như sương mù, khó thở hơn bên kia. Nhưng lí trí không cho phép.

    Nhưng nó có giá trị khi ở giữa khoảng hư vô đến hư vô, nó đã ma sát với đời sống của các hạt bụi khác. Và cho bạn thời gian để giúp họ nhìn thấy điều đó. Trăng bảo: Trong vô số bóng trăng dưới các đại dương, ao hồ, vũng nước, đất liền, cửa sổ, mái nhà, tán lá… cái nào là bóng thật của ta? Cuội bảo: Đồ ngốc! Trăng bảo: Tại sao? Cuội bảo: Đồ ngốc! Ta mà biết ta đã không bảo cô ngốc.

    Mình được khóc cho mình. Xin lỗi em, xin lỗi các con. Mẹ tôi đi về phía bên kia.

    Nhưng lại thấy buồn nôn. Dù gì thì gì, nó vẫn đem lại cảm giác an toàn và quyền lực tự chủ hơn những giấc mơ. Trên mặt đất nhờ nhờ bàng bạc, còn dăm giọt loang lổ vương lại.

    Cháu bảo mẹ lúc nào cũng coi con như trẻ con, con lớn rồi, mẹ không phải lo. Em gọi mãi không dậy. Rất tiếc, tôi ạ, biết đâu tôi là một độc giả tồi.

    Khi hắn thấy hắn không thể vượt qua hoặc không có ham muốn vượt qua. Còn ngoài đời thì bạn bình thản lặng im. Và khi họ thông minh lên thêm một bậc như thế, họ sẽ như bao người đi trước, cảm nhận rõ hơn về sự cần thiết đầy tính khoa học của cái thiện.

    Bị môi trường biến thành kẻ tự đè nén nhiều cảm xúc ngoài xã hội, ở nhà (nơi không sợ ai cho ăn đòn đau) thằng em tôi nhiều lúc trở nên ích kỷ, lỗ mãng, ngông ngạo. Bạn phân vân không biết chọn cái nào. Nhưng Hóa quả là một nỗi sợ đeo đẳng suốt thời cấp III, dù chuyển sang lớp Văn học nhẹ hơn rồi.

    Bạn tự hỏi không biết đến bao giờ hay không bao giờ bác (cũng như những người đặt gánh nặng gia đình lớn lao lên mình và giải quyết một cách dứt khoát, thậm chí, tả khuynh và độc đoán) cảm nhận được dòng suy nghĩ ấy. Rồi cuộc sống sẽ dậy bạn rằng khi nói chuyện thì rất ít sự thật được tiết lộ. Được một lúc thì có người kéo chăn khỏi người bạn.

    Họ muốn và ép tôi sống theo cách của họ. Bắt đầu khó nghĩ đây. Đôi lúc tôi cũng rờn rợn mấy thứ dự cảm vu vơ của mình.

    Nhưng sau rồi thì bạn thấy quả thực một người sáng tạo (hay chỉ đơn thuần là viết) với cường độ cao mà không có một thể chất rất tốt sẽ không chịu được lâu. Nó trơ trẽn và thản nhiên đến độ bạn muốn xông vào đánh nhau với nó, muốn biến thành một thứ âm thanh man rợ hơn để đè bẹp nó. Và có một cái đầu luẩn quẩn.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap