Tôi có một người chị họ ngoại nữa, cũng trạc tuổi chúng tôi. Bởi vì, tôi hiểu đây là cái nghề mà sự hy sinh là rất cao cả: Vì nước quên thân, vì dân quên mình. Hay đó là một giấc mơ ám ảnh ta? Ta phải đến bên nàng…
Nhưng tôi không quen phản đối. Là khờ khạo, nông nổi; là chín chắn, thâm sâu. Và tin vào cái chúng ta thích tin, chả cần biết nó là sự thật hay không.
Nắm tay nhau cùng bước bên nhau vì hạnh phúc nhân loại…. Ấy, đừng bảo tở hoang tưởng. Đi trên cầu, em hỏi: Mặc thế này không lạnh à? Nó bảo: Lạnh thì sao.
Trong sự đồng cảm với sự tàn tạ của công việc sáng tạo. Những ngón tay cầm bút nhơ nhớ bàn phím. Rất tiếc, tôi ạ, biết đâu tôi là một độc giả tồi.
Thằng em ngồi bên phải tôi. Cái bệnh của tôi bố mẹ đã hết thuốc chữa. Nhưng đấy là chuyện của buổi sớm.
Cô gái bảo: Không. Reng! Reng! Reng! Cha bố cái chuông đồng hồ! Đấy, trí tưởng tượng mới mẻ của một cậu bé mới lớn có thể khiến cậu ta hớn hở âm ỉ cả ngày. Nó chỉ chuyển hóa từ dạng này sang dạng khác.
Vậy thì thuyết phục bác lần nữa nhé. Anh ta cố gượng một nụ cười trên môi như trận mưa cuối tưới lên những hạt khát. Trên Hồ Gươm lúc này chắc đang có lễ hội du lịch tưng bừng.
Tại sao lúc nào bạn cũng có thể chết mà không ai biết nhỉ. Căn bản cũng tại người đời hay đính bên cạnh nó chữ vì. Hai tiếng nghệ sỹ nghe cứ ngường ngượng thế nào.
Người lớn thật buồn cười khi dạy con phải có hiếu, nhìn xem người ta khổ thế kia mà vẫn hiếu học. Ôi, đời ta kế hoạch từng tháng từng năm. Sự quên tỷ lệ thuận với rủi ro.
Và tôi sẽ cố tâm niệm sẽ quay về. Bác chọn đội đỏ mất rồi, cháu chọn đội xanh vậy. Thôi thì tôi im lặng.