Ông nói: "Người nào đã muốn tu thân tự tiến, không phí thì giờ cãi vã nhau. Và gì nữa, chắc các bạn đã đoán được. Để tỏ ra mình là một người quan trọng, ông ta lại còn khuyên nên quản lý xí nghiệp ra sao.
Họ khuyến khích anh, khuyên anh và thú rằng đã có nhiều thiện cảm với anh. Có đủ bảo vật mà không dùng tới". Bạn cũng như vậy mà tôi cũng như vậy.
đều cần kiếm người để than thở. Và ông ta lấy làm ân hận vì sự đó lắm. Ely Culbertson là vua bài bridge.
Vì những người khác họ cũng chỉ nghĩ tới cái họ thích thôi, không cần biết ta thích cái gì. Trong khi ông nói, tôi trút vali của tôi lên trên mặt bàn: 32 lọ kem thoa mặt, đều của những hàng cạnh tranh mà ông biết. Người đó rõ ràng thiếu của xí nghiệp Detmer mười lăm mỹ kim, viết thư đòi nhiều lần mà không chịu trả, hôm đó đi xe lửa từ nhà lại hãng, nói không những không trả tiền mà từ rày không thèm mua hàng ở hãng nữa.
Rất hiếm những người ra ngoài lệ đó. Như vậy bạn đỡ tốn thì giờ và đỡ cả bực tức. Nói chung, thì người mua phần nhiều sòng phẳng, chịu giữ lời.
Khi ông ta nói xong, ông Gaw khen nhà máy của ông ta và kết luận: Chamberlain với một người thợ máy lại Bạch Cung giao xe cho Tổng thống. Như vậy ông ta hết nói gì được nữa, không có lý lẽ gì để tranh biện được nữa.
Đừng uổng công làm mất thì giờ tôi! Đi chơi!". Viên "thám tử" nhóm lửa ở sau nhà, nung một thanh sắt cho tới trắng ra và dọa sẽ dí vào đứa nhỏ nào dám dẫm lên vườn cỏ! Đáp lại tình đó, ông tìm hết cách làm đẹp lòng bà.
"Chúng tôi muốn cho khách hàng biết rõ tất cả tình hình những sở vô tuyến điện. Thứ nhất: thấu rõ tâm lý loài người và khi lên sân khấu, ông có sức quyến rũ và gây hứng. Ông làm cách nào mà thành công? Thì đây, giải pháp của ông: Sau khi mất hàng tuần cổ động ráo riết trong đám thợ để mở sẵn con đường hòa giải, ông diễn thuyết trước đám thợ đình công.
Chúng ta can đảm nhận kỹ chân lý này: Mỗi người mà chúng ta gặp đều tự coi có một chỗ nào hơn ta. Làm không được, thì ta sẽ thui thủi trên đường đời. - Được! Để tôi cho cháu một con.
Bạn thử coi một nghị sĩ phe cực tả: trong cuộc hội nghị nào mà gặp những ông bạn bảo thủ thì ông ta làm cho những ông này nổi khùng lên? Nếu ông ta thích như vậy, thì còn có thể tha thứ được. Nhưng tôi cũng hiểu thầy. Trong lịch sử ít thấy những đại tướng có can đảm và đại lượng để tự nhận lỗi như vậy.