Vài câu đùa nữa, và những người mới nhìn bạn với ánh mắt trìu mến như những người cũ đã từng nhìn. Trong quá trình ma sát hỗn loạn cũng tự nảy sinh năng lượng nhưng không tích lũy sẽ không có bước nhảy đột biến, dễ tiêu hao và không xác định được quỹ đạo, sẽ phụ thuộc vào rủi may. Nhưng mà này không được bi quan.
Có điều bác che bóng khéo quá, cứ câu giờ cho đến hết trận đấu thì thôi. Con số phỏng đoán mơ hồ này cũng không làm thực tế ít hơn hoặc nhiều hơn. Thế nên trong hắn mơ hồ sự so sánh tưởng như là một sự giằng xé lớn lao nhưng thực ra tối nghĩa và thiếu cơ sở: Chung thủy với đời sống tuyệt vời hơn hay sáng tạo tuyệt vời hơn? (Cái này từa tựa như câu hỏi vị nghệ thuật hay vị nhân sinh).
Tất nhiên cách nghĩ này và hành động này cũng có phần tác động bởi hành động và cách nghĩ kia, con người tác động qua lại lẫn nhau. Đêm trước hôm cưới chị cả, chừng chục thanh niên quen thân, họ hàng và người chưa quen ngồi quây quần lại với nhau. Vậy thì nó là một giấc mơ.
Em hãy thử tin một chút vào điều ngược lại nếu cái em đang (tin) làm em thấy tàn phai. Nhưng trên vỉa hè, có tấm biến Xin quí khách vui lòng để xe lên vỉa hè. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc bạn khó có thể dùng cái máy vi tính của chị út để gõ nốt câu chuyện này.
Họ cũng đủ tự trọng để tự lực cánh sinh. Hãy vừa tưởng tượng vừa ghi nhớ để khi có cơ hội sẽ nhai lại nó bằng câu chữ. Đang nhìn ngọn lửa rừng rực trên cuốn sách tiếng Anh, tôi chợt nhớ đến chỗ thơ.
Mà chúng lại như cái miệng vực cứ rộng ra mãi. Mùa đông thì mấy chiếc áo len dày sụ mớ ba mớ bảy. Có người quay lưng lại ngắm hoa.
Như kiểu nước đang chảy mà bịt miệng vòi vào. Sống trong tục tĩu, người ta đâm quen, còn bắt chước theo để ai cũng như ai. Và họ tìm thấy niềm hạnh phúc khi bảo vệ lẽ phải khi đã có người đi tiên phong.
Họ không bao giờ cần ngờ rằng Tự Nhiên là một đứa trẻ cả thèm chóng chán. Mà là thứ quan hệ cộng sinh theo kiểu lợi dụng nhau. Đi một mình được đã đành nhưng mấy ai không ăn bám vào bình dân.
Chim vẫn hót, một số có lẽ ngủ trưa. Tôi biết nó nhạy cảm và có những năng lực tiềm ẩn. Có điều, con đường thì khác.
Bố cười: Chen lấn như thế, có mà đi. Ngồi im cho mọi người thi thoảng tha hồ giật tóc, vò đầu, véo tai âu yếm. Về sau, đi đá bóng, tôi gọi nó chỉ một câu, nó tự động dậy ngay.