Tôi chả thấy thú vị gì cả. Trước thì cảm giác người nặng trịch, không tài nào động cựa. Không phải là rứt tung.
Vả lại, giấc ngủ của mọi người vốn đều đã chập chờn. Anh họ bảo chị út và bạn: Chủ nhật bận gì không, anh đưa hai đứa đi mua sắm. Văn chương biểu đạt hiện thực tốt quá chăng? Có thể.
Thế nên trong hắn mơ hồ sự so sánh tưởng như là một sự giằng xé lớn lao nhưng thực ra tối nghĩa và thiếu cơ sở: Chung thủy với đời sống tuyệt vời hơn hay sáng tạo tuyệt vời hơn? (Cái này từa tựa như câu hỏi vị nghệ thuật hay vị nhân sinh). Mọi người ai cũng lo cho tôi. Khả năng đầu tiên là những nhà độc giả (có chức năng đối với việc hỗ trợ tài năng) chưa từng dành thời gian ngó ngàng; hoặc từng xem qua nhưng không nhận ra điều gì cả.
Và gần như phân cách hẳn với thế giới những người lớn tuổi đã không đem lại cho họ ngọn lửa tin cậy thắp sáng cái bấc cồn cào vô hình trong lòng. Khi bạn nằm trên giường, ấy là lúc cảm nhận sự sinh tồn của thế giới âm thanh nhân tạo tân kỳ. Họ cần chấp nhận một sự thật chính đáng và đơn giản: Hãy để bạn sống như chính bạn.
Đơn giản vì cũng tương tự lúc tìm thấy hạnh phúc, mọi tế bào đều căng ra, vận động rạo rực. Họ không có kinh nghiệm trong chuyện đó. Reng! Reng! Reng! Cha bố cái chuông đồng hồ! Đấy, trí tưởng tượng mới mẻ của một cậu bé mới lớn có thể khiến cậu ta hớn hở âm ỉ cả ngày.
Cái chính là tớ đã cho cái vỏ kẹo vào túi và anh chàng chắc cũng nhìn thấy. Có tiếng bác gái ở giường bên trở mình, có lẽ vì bị đánh thức. Để chúng lúc nhúc, lên men khá khó chịu.
Khi mồ hôi khô lại, khi bạn dựng chân chống xe và đặt chân xuống mặt đất là lúc chúng nhói lên. Nàng nằm nhớ người yêu cũ. Ngồi một tẹo thì một ông nữa mở cửa vào, phủi nước trên các ghế và trèo lên một cái, ngồi bó gối.
Còn ban đêm thì có chiếc đồng hồ quả lắc trên gác. Bác hy sinh cho cháu ít thôi, quan tâm đến cháu ít thôi để san sẻ cho họ nhé. Và không thay đổi mục đích dù nó đúng hay sai.
Thế giới lúc đó thật yên bình, rộng lớn và luôn mới lạ. Dù sao, đó cũng có khía cạnh của xu hướng phát triển không ngừng. Vừa tức giận vừa thương xót vừa không hiểu tại sao.
Tôi tự hỏi sự im lặng này sẽ đi đến đâu. Và sự chậm chạp trong việc xoay trở cũng đánh mất thời gian để đọc trận đấu. Phải biết giữ sức khỏe mà học chứ.