Hắn chỉ không có thời giờ làm tuốt tuồn tuột. Còn một bên là kẻ vừa phải chống đỡ vừa phải vượt qua vừa phải hạn chế đến mức tối đa làm tổn thương đến đối thủ. Cậu em người quen ấy đến đó thường xuyên.
Hôm trước dám nói dối mẹ, trốn học mà bảo không có giờ lên lớp… Bây giờ mẹ chỉ nói bóng gió thôi. Bạn từng lấy viết làm phương tiện, làm một thứ bầu bạn qua ngày. Tự an ủi anh mới bước vào đời không ăn thua.
Làm khổ nhau khi đời người chỉ một lần và đủ khả năng để không làm nhau khổ. Nếu độc giả ngu đến thế thì viết ngắn dở hay viết ngắn hay đều hay cho tớ cả. Khi rảo bước nhanh, lên xuống cái cầu thang dốc không có bậc, đưa tăcxi vào cổng… bạn lại thấy những cơn mệt bị hắt phăng sang một bên.
Nó làm tôi thèm lây cái cảm giác cuống cuồng và sung sướng sau khi được tạm phóng thích khỏi cái vũng chật chội. Tưởng hay ho, lễ nghĩa nhưng thực ra chả văn minh tí nào. Có vẻ may mắn thay, sự phong phú khiến không phải ai cũng định kiến.
Và bác thường là người chiến thắng và đạt được mục tiêu. Nàng quay xuống nhìn thẳng vào tôi. Dễ thôi con ạ, con viết lại xem nào…
Khi đã chơi thì nhập vào từng tế bào, từng phi tế bào, cực kỳ lôgic mà cũng phản lôgic và cả những cái giữa hoặc không thuộc về những thứ đó. Những đôi mắt nhìn vào những điểm khác nhau. Đã bảo chả thích viết đâu.
Cũng có hôm ngủ khá say. Mà lại nghĩ về con người. Môn Lí và Hóa ban đầu tôi học tốt.
Nhưng mưa dầm thấm lâu. Đã bảo chả thích viết đâu. Ngoài nước thì: Tôi không có chức năng với nội bộ của các anh.
Tiếp theo thì còn tùy. Bàn học và máy vi tính của chị út được chuyển sang đó. Nói chung là tốn thời giờ.
Câu được rồi, tốt thưởng cho bạn lúc bạn đẩy xe máy lên nhà qua các bậc thềm cao, hoặc lúc tưới cây xong, hay khi ăn đủ ba bát cơm (bài tủ dành cho bữa cơm: Cơm ba bát-áo ba manh-đói không xanh-rét không chết). Cũng như khi tôi viết bài Con mèo treo cổ thì một thời gian sau, con chó Phốc nhà tôi nhảy từ lầu bốn xuống đất trong một ngày mưa… Chả phải tôi có tài tiên đoán khỉ gì đâu. Rồi đột nhiên máu ở ngực chảy rong róc.