Sau khi ngáp chừng ba cái trở lên. Đời sống họ không cần những sự kinh động. Như Tần Thủy Hoàng chẳng hạn.
Bạn lại nhắm mắt làm tí ngủ nữa. Trông anh cũng sáng sủa đấy chứ! Có một cái gì đó cản trở họ, chúng ta.
Dù bạn rút kinh nghiệm lựa chọn trái với cái bạn thường chọn chăng nữa. Mùi mực, cá ba chỉ nướng, rượu trắng bay thơm phức. Này thì… những giọt lệ bay trong lòng vắng-hoa sữa vỡ vương hương đăng đắng…
Bố mẹ dắt bóng nhưng không lừa qua được tôi. Hoặc hắn cảm giác mình giả dối trong những khi dùng sáng tạo nghệ thuật để phục vụ đời sống tầm thấp; cũng như những lúc cảm giác sống gượng như thế chỉ để có cơ hội đạt đến những tầm cao nghệ thuật. Định tung lên mạng hai cái ảnh chụp hoa sữa lúc đầu mùa nhưng máy scan hỏng.
Vì đem thứ đạo đức chung chung ra áp dụng cho trường hợp của bạn thì khẩu hiệu phải chết có lẽ thú vị hơn. Tưởng hay ho, lễ nghĩa nhưng thực ra chả văn minh tí nào. Chả hiểu họ làm thế để làm gì.
Giọng trầm thường xuất hiện. Thế giới thì rộng dài, ngày càng rộng dài mà đời người thì ngắn ngủn, ngày càng ngắn ngủn. Tôi không có ý định ra đi.
Chưa chắc rồi sự khúc chiết trong lí giải đời sống sẽ làm ra nhiều cái mới hơn so với sáng tạo thiên về bản năng và sự hồn nhiên. Cũng vì thế mà bi kịch ngày càng nhiều. Để tránh những hận thù.
Và khi đứng trước một phiên toà xử tôi về tội giết người dã man, tôi sẽ nói những kẻ bị tôi giết, chúng không phải là người. Cuộc sống càng ngày càng không đơn giản chỉ là câu hỏi sống hay chết, tồn tại hay không tồn tại. Bác tôi bảo: Chào chú đi con.
Và họ nhìn bạn thương hại: Đừng mơ. Để bạn có thể dần vẫy vùng trong xoáy hoang mang, lung lay theo nhịp lung lay của nó. Cả từ mẹ tôi thường thốt ra một thói quen khi hơi xúc động thế nào cũng bị đánh đồng với cái đờ mẹ.
Nhưng tao, à tớ, à không, tao cũng đang chơi. Trong những tháng ngày mệt mỏi, bạn thường tưởng trí nhớ của mình suy giảm nhưng việc nhớ các giấc mơ giúp bạn hơi vững lòng rằng bạn còn đang phát triển hơn và việc quên cái này cái kia đơn giản là vì bạn đang bận nhớ tất cả. Và nhận ra đến giờ chỉ có mẹ mới cho tôi cái quyền hờn dỗi ấy.