Không kiếm được đứa yếu hơn thì nó bắt nạt con gái. Nàng cười buồn: Nhịp đập trái tim anh. Có lẽ tôi là thứ (từng?) có biểu hiện bề ngoài dễ chịu đối với những cô gái hoặc thông minh hoặc dịu dàng hoặc khờ dại.
Không nhiều thiên tài muốn kể hoặc có khả năng kể về mình. Chẳng ai bóc lột ai cả. Đây là những phút giây mà con người có quyền được sướng.
Khi ấy, nếu quả họ thấy tôi bất hiếu, tôi lừa dối thì tôi càng mong họ đuổi tôi ra khỏi nhà để đỡ phải nhìn mặt nhau. Dù sao tôi vẫn không thể không e dè dư luận. Chiều cháu mới về, em bảo cháu nằm sấp xuống, hỏi tại sao đi đâu không xin phép.
Còn một ngày nữa mới tới hạn. Dù tôi sẽ dạy dỗ nó tốt hơn và đem lại cho nó nhiều hạnh phúc hơn. Và cả những điều bạn đang viết này cũng chẳng làm hao hụt hết sự cao thượng cũng như khiêm tốn của bạn.
Phòng hai đứa không kiếm đâu ra một cái lược. Hãy làm một chút miêu tả về âm thanh phố xá. Tưởng chăm hóa ra vẫn lười.
Và nữa, trong những thành phần được coi là trên mức nhận thức bình dân, thiếu gì những hạn sạn đội lốt gạo cơm mà không bị phát giác cũng bởi khả năng đánh giá non kém của số đông bình dân. Tác phẩm Bật dậy nào. Nhưng rất tiếc, tôi lại là một thiên tài.
Hôm nay nó lại đến báo với bác là cháu không đi học cả buổi. Còn cái quần thì rộng thùng thình. Trong chính những con người thích ứng với công nghệ hiện đại, cũng không nhiều người biết đến hoặc biết điều chỉnh cái đồng hồ cát trong mình.
Tôi thì thế nào cũng được, khi khoẻ. Sẽ dừng viết 2 phút để nghĩ ra 2 tiếng trước mình làm gì. Bằng không thì bạn cũng chỉ là một con lợn ích kỷ, ngu và hèn.
Bạn vừa nghe vừa kiểm kê lại những ý nghĩ hôm qua… Khi bạn mơ thì bạn ít biết là mình mơ. Hai anh em kéo co vài lần bỗng bạn thấy mình không thấy mặt ông anh.
Một tấm gương mà khi soi vào người ta sẽ không ngừng hoài nghi chính mình. Nhưng không thích vì nó cũ, lại có vẻ như trốn tránh. Như một con người từng trải, ông không thở phào nhẹ nhõm