Nhưng không ai muốn tới đó. • Bạn học hỏi được gì từ những người khách thú vị nhất và chán nhất Tôi chắc chắn rằng người ta sẽ vui vẻ khi nói về nó.
Chúng ta cần ghi nhớ điều này. Nếu ít có dịp trò chuyện với họ thì hãy tìm đến những người lớn tuổi khác. Một ngày nọ chúng tôi tình cờ phát hiện ra Moppo cùng gia đình đã cấp tốc chuyển nhà đến Arizona vì một lý do gì đó.
Ông không bao giờ ngại cười lẫn không ngại lấy bản thân mình ra để chọc cười thiên hạ. Mọi người dường như ai cũng có lần phàn nàn về hội họp. Một lần nữa, tôi muốn nhấn mạnh rằng là đừng bao giờ lãng phí thời gian của người khác (và có thể của chính bạn).
Tôi chắc chắn rằng người ta sẽ vui vẻ khi nói về nó. Biết thói quen này, một người bạn khác đã có thử đếm số lần nói Bạn biết không của anh ta trong suốt cuộc gặp gỡ kéo dài 20 phút. Lắng nghe bằng đôi tai và thể hiện sự quan tâm bằng đôi mắt.
Bạn có hay sử dụng tranh ảnh minh họa cho bài nói của mình không? Nếu biết sử dụng đúng lúc thì chúng sẽ rất có ích. Một cách gần gũi và chân thành, tôi đặt câu hỏi về họ, lắng nghe những suy nghĩ và tâm tư của họ. Họ quá mệt mỏi và chỉ muốn rời khỏi nơi đây càng nhanh càng tốt! Tôi bước đến micro, bắt đầu lấy lại sự bình tĩnh rồi hào hứng nói: Thưa quý vị, tôi là một phát thanh viên.
Bạn cứ tự nhiên như không và thoải mái nói lên những suy tư của bạn. Tôi ra hiệu cho nhân viên phòng điều khiển chuẩn bị phát sóng chương trình, và nói vào micro trên bàn: Mở tín hiệu. Những nhà doanh nghiệp thực thụ không bao giờ làm như vậy, họ biết quý từng giây từng phút.
Người ta bảo rằng tôi có tài ăn nói, và lại nói rất thành công nữa chứ. Bởi thế, nếu một cúc áo của bạn chưa cài, khán giả sẽ nhìn thấy. Xưa kia, trong một xã hội hay tranh chất và với những con người thích sống đơn lẻ, câu này có vẻ được ưa chuộng.
Lần đầu tiên và lần duy nhất trong đời, tôi thấy Jim ngồi lên ghế bành còn té lên té xuống. Có một điều tôi rất muốn nói là các cầu thủ của chúng ta cần có một quỹ lương hưu ưu đãi hơn nữa. Và cái gì diễn ra tiếp theo thì chắc các bạn cũng đoán được.
Tôi tự đặt câu hỏi và thảo luận một mình. Chỉ cần cho tôi biết ở đâu và khi nào. Ví dụ theo ý kiến chủ quan của tôi, các bạn nên nói cụ thể văn phòng, nhà cửa, đường ống điện-nước, xa lộ cao tốc… hơn là chỉ thích luôn dùng từ cơ sở hạ tầng, vĩ mô, vi mô.
Bạn có ngạc nhiên không khi tất cả những thương gia thành công mà tôi biết đều là những người có tài ăn nói? Trong chương này tôi sẽ nói về những nguyên tắc cơ bản mà tôi đã học hỏi từ họ cũng như những kinh nghiệm của riêng tôi. Làm sao hết run đây? Cách hay nhất là bạn cứ nghĩ rằng cái người đối diện ấy, họ cũng… run như mình thôi. Chưa kể đến việc người nghe cảm thấy vô cùng nhàm chán.