Ốm ra đấy mà làm gì. Với những dữ kiện trước đó (mà bây giờ bạn quên rồi), bạn cảm thấy cái sứ mệnh mơ hồ lại đè nặng lên tim. Và lại thấy quyển sách bị xé.
Vậy thôi, bạn sống bình thường. Hư vô và dục vọng, em giết một cái thì cái còn lại sẽ tự tử theo. Họ bắt đầu dùng đến quyền của tuổi tác và địa vị.
Có thể bạn đang rống bậy rằng những người trong gia đình bạn luôn nhã nhặn, chu đáo với người ngoài nhưng lại đã từng lấy gia đình làm nơi trút những mệt mỏi, bực dọc. Nước mắt ơi, mày có mất không? Khi mày mất đi, mày được những gì? Khi mày ngấm đất, muối và máu có ở lại và hơi ngọt thuần khiết có bay lên? Mày mới ứa từ trong tao ra, sao mày đã vội đi, vội đi nhanh thế? Bạn cần trả công và cả tự do.
Trong công viên thì toàn ma cô. Mấy ai thèm nhìn mặt nhau bao giờ. Bác ta không tin đâu.
Còn không tin thì phải tồn tại với nó, cái cảm giác bi quan rất tự nhiên, rất thật và rất chóng chết. Ừ, đúng rồi, con dẫn các em đi mua… Tôi cứ không có mặt trong những buổi học là hình như có người gọi điện thông báo ngay.
Đơn giản vì lúc đó cảm giác tự do, sổ lồng đang tràn ngập. Bố mẹ con cũng buồn. Mình lại biết thêm một con đường đến đồn công an.
Trong nhà, tôi đã trở thành một kẻ bất trị. Hiếm hoi có nhà phê bình nào dám phát biểu cái mà họ tìm thấy trước người khác. Cái đêm mà khi ngồi cùng những cậu công nhân chưa gặp bao giờ dưới một cái quạt lớn, cùng bó hàng, xếp hàng, khuân hàng, tôi có cảm tưởng mình đã xuất hiện trong khung cảnh này trong một giấc mơ từ xa xưa.
Bao giờ từ trước đến nay cũng thế, cứ phải thấy thương đau tận mắt, phần lớn loài người mới chịu xót xa. Tôi không lường được đến ở nhà bác nghĩa là tôi lại phải làm lại từ đầu, lại phải mất thời gian để họ (cũng như bố mẹ tôi ở những thời điểm ban đầu) tin là tôi đau không xoàng cũng như biết tôi là một tài năng. Cái nồi inox đen sì.
Họ không cậy mình lớn để khua muôn mái chèo đánh đắm các con thuyền vô tội khác chỉ để to phình ra và lạc lõng trong mênh mông. Chúng tôi ngồi yên với sự thoải mái chứ không gắng gượng hay kìm nén. Đó là một sự xúc phạm đối với nhận thức.
Lần trước là sự nhục nhã của một thằng đàn ông. Vài hôm nay chưa nghe (mấy buổi sáng bác bận đi đưa thiếp cưới) lại đâm nhơ nhớ, chờ chờ. Và họ luôn trữ sẵn những nụ cười mỉa mai hoặc lời trêu chọc như dao đâm.