Loncave

Chịch lồn chị gái nước ra ướt nhẹp dái

  • #1
  • #2
  • #3
  • Và như thế có nghĩa là tôi vẫn phải gồng gánh người thay vì đạp họ để ngoi lên. Sớm nay, thấy bạn (dùng chiến thuật) ngồi thừ trên giường. Cũng là để thăm dò phản ứng.

    Rồi thì thời gian trôi, ở những lớp màng được vén khác, chàng trai lại tưởng tượng sâu hơn: Vì những việc như thế mà chúng ta có thể bỏ qua những lúc vô lí, hết sức vô lí của họ; khi hiểu cách giải quyết dứt khoát, nhanh gọn như một thói quen sẽ không tránh khỏi độc đoán, duy ý chí. Êm dịu và hoang vắng.

    Cũng bởi vì chị vẫn giữ được những nét dịu dàng. Nếu không tự giải thoát cho nhau được, tốt hơn hết là nên ra đi. Có thể nàng sẽ đến ít hơn dù nàng đến thì cũng chả sung sướng gì.

    Sau khi diện kiến nốt cái (tạm gọi là) tâm hồn đằng sau nó. Thế là một hôm ngồi ngáp dưới quầy hàng ế khách, thấy bác trai khoan thai bước ra khỏi cửa, rẽ trái (bên đó là hàng nước), bác gái bảo: Bây giờ cháu nói thế nào bác trai bỏ thuốc lào được thì bác cho là tài. Dù mọi người đang đợi cơm ở nhà.

    Cái đêm mà khi ngồi cùng những cậu công nhân chưa gặp bao giờ dưới một cái quạt lớn, cùng bó hàng, xếp hàng, khuân hàng, tôi có cảm tưởng mình đã xuất hiện trong khung cảnh này trong một giấc mơ từ xa xưa. Dù chỉ là một nhân vật. Như tiếng chuông cố chui lên khỏi mặt đất.

    Mẹ bảo: Chả khiêm tốn tí nào. Cái mà bao đời nay, những nhà hiền triết, những anh hùng nhân ái, những nghệ sỹ tài hoa và cả những con người bình thường có tình yêu thương mãnh liệt đã truyền vào thời gian. Nhưng trong đêm, với đôi mắt mở thao láo, bạn còn cảm thấy độ vang của tiếng thét ấy.

    Bác gái: Bác là bác lo lắm, gọi điện khắp nơi không thấy con. Tôi muốn có một siêu thiên tài thiện. Vậy nên, tôi, một người có chút đạo đức nói thật lòng mong muốn của bất kỳ một người có đạo đức nào rằng tôi muốn nhân loại hạnh phúc và có phấn đấu vì điều đó thể nào cũng bị tương ba chữ ấy vào mặt.

    Ông ta bảo: Đấy, có thế thôi… Nước mắt tôi bắt đầu lặng lẽ rỉ ra. Ví dụ ngày mai, buổi sáng, vừa gắp sợi mỳ lên miệng, bác từ trong nhà đi ra vỗ vai cười: Ăn phải mời hai bác đã chứ. Tình yêu bao giờ cũng mới.

    Lần trước là sự nhục nhã của một thằng đàn ông. Đó là lẽ sống của anh và em không được từ chối nếu không muốn làm anh bị tổn thương, em yêu ạ. Tôi chẳng biết gì và tôi chẳng giúp gì to tát được cho ai cả, dẫu có ai nhờ tôi thường không từ chối bao giờ.

    Sau nhiều năm, chúng như cộng hưởng để trở nên to lớn, gớm ghiếc hơn mức bình thường và khiêu khích giới hạn chịu đựng của bạn. Im lặng ra về giữa dòng người hả hê. Điều khiển trẻ em bằng các trò chơi, công cụ hiện đại.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap