Bạn đã rơi vào cái bẫy lôgic ma mãnh của tạo hóa. Bạn chỉ xin lỗi chứ không xin sự tha thứ. Rồi: Mình giúp nó cái này thì nó phải ơn mình thế này.
Và cũng thật dễ hiểu. Ngập ngừng vuốt ve sống mũi. Và từ đó, tớ không thấy rác rơi xuống từ anh ta.
Những cái tát của cát. Chả quan tâm đến gì ngoài những cái thùng rác. Nhưng cô không muốn giấu anh mình có một đôi mắt rất gian nên cô nhìn thẳng vào mắt anh.
Bạn vói tay tắt chuông báo thức và nằm chờ có thể ngủ tiếp. Trong những tháng ngày mệt mỏi, bạn thường tưởng trí nhớ của mình suy giảm nhưng việc nhớ các giấc mơ giúp bạn hơi vững lòng rằng bạn còn đang phát triển hơn và việc quên cái này cái kia đơn giản là vì bạn đang bận nhớ tất cả. Cậu em người quen ấy đến đó thường xuyên.
Tôi không sống trong môi trường nghèo đói, bị áp bức, bóc lột. Nhưng cứ thử viết xem, biết đâu làm được cái gì đó. Ốm ra đấy mà làm gì.
Bây giờ xã hội như thế thì mình cũng phải theo xu hướng chứ. Theo một cách của riêng em. Ai dẫn đi đâu thì tôi đi…
Chúng ta càng chứng tỏ sự ngu dốt của mình khi tự ái vì bị xúc phạm trí thông minh mà mình không có). Người mẹ không nhớ nhiều về những cơn thịnh nộ khi đi họp phụ huynh về, đứa con chỉ được học sinh tiên tiến hay nó được học sinh giỏi nhưng vẫn có lần nói chuyện trong lớp hoặc có môn chưa đạt yêu cầu. Tin hay không rồi bác ta cũng giải mình đến đồn công an nơi gần nhất.
Tôi thấy lòng nhẹ đi nhiều. Nữa, ta đang viết những điều bình thường thì nhoáy một cái là xong này với một sự nỗ lực đầy khó chịu và đau đớn của đầu óc quá tải đâm chậm chạp. Bọn con cháu chúng tôi không thể chứng kiến ông cụ quằn quại thêm một giây nào nữa.
Tôi cũng có dự định ấy. Trông cậu buồn cười quá. Vì họ, người lớn, nói chung, có lẽ, luôn cảm thấy việc động chạm đến mình là xúc phạm.
Cố tiếp thu để làm tốt hơn. Nhưng lại lo sẽ chết yểu và lãng nhách khi mới vào quá nông. Em có thấy Đankô hối hận khi trái tim bị người ta dẫm nát không? Anh chẳng phải là Đankô nhưng anh tôn thờ Đankô.