Bữa tiệc đó hỏng là lỗi tại đầu bếp chứ không tại tôi. Sở dĩ chúng ta quên tên người, phần nhiều là vì chúng ta không chịu mất công, mất thì giờ chép lại, lặp lại cho nó in vào trong đầu óc chúng ta. Tôi thích dắt con chó nhỏ của tôi lại nơi đó dạo chơi.
Đó là cơ hội tối hậu để được mối hàng hay không. Điều đó ai mà không biết, can chi phải nhờ tới ông. Roosevelt được quốc dân bầu làm tổng thống.
"Từ lâu rồi - ông nói - tôi ghi trên một cuốn lịch những công việc buôn bán mỗi ngày. Bà nó hứa mua cho nó một bộ nếu nó hết đái dầm. Hãng ông Amsel đang điều đình để mua một chi điếm mới ở làng Queens, tại Long Island.
Tôi xin hạ xuống nhiều hơn nữa. Tới bây giờ tôi chưa từng bị nhốt khám Sing Sing và không biết bọn tội nhân nghĩ sao. Nghe lời ông khuyên, tôi thí nghiệm "tuần lễ mỉm cười" và ngay sáng hôm sau, khi rửa mặt, ngó trong gương, tôi tự nhủ phải bỏ cái bộ mặt đưa ma đó đi và quyết chí mỉm cười.
Tôi la lên: "Thế thì tại sao ông chỉ nói chuyện đến tàu cho cháu nghe?". Họ biết rõ hơn bạn công việc của họ, vấn đề của họ. Những ý kiến mà bạn tự kiếm thấy, có phải bạn tin hơn là những ý mà người ta đặt trong mâm bạc để dâng bạn không? Nếu bạn hiểu điều đó là đúng mà bạn còn nhất định bắt người khác phải theo ý bạn, chẳng phải là vụng về ư? Biết khéo léo dẫn khởi vài ý rồi để cho người ta tự kết luận lấy, chẳng là khôn hơn ư? Ông Adolph Seltz, ở Philadelphie, trông nom việc bán xe trong một hãng xe hơi lớn, có một nhóm người giúp việc vừa bất tài, vừa vô quy củ.
Như vậy mới có danh và có quyền được. Bạn sẽ thấy thiện cảm, nhiệt tâm và hảo ý chói lọi trong đoạn đó. Vậy muốn gây thiện cảm với ai, xin bạn: ".
Nhưng, khi vì rủi ro, người bếp làm cháy món thịt quay thì bà đã không phàn nàn, còn vui vẻ tha thứ mà ăn. Tôi muốn xin bà bán cho tôi một chục trứng mới. Nghiêm quân của tôi khéo nuôi heo và bò, kỳ đấu xảo canh nông nào ông cũng được giải thưởng.
Tất cả những cuộc cạnh tranh đều chỉ có mỗi một nguyên động lực sau này: ý muốn vượt kẻ khác và tỏ giá trị của mình ra". Ông ấy muốn nói mà tôi không để ông nói. Vậy nếu bạn muốn được thương mến, xin nhớ quy tắc thứ hai này:
Nhưng chúng ta hãy đọc đã. Vì quen giấu tình cảm của mình, chị đứng thừ ra một lúc, câm như hến và trơ như đá. Có một số rất lớn vợ chồng mà thiệt ra không phải là vợ chồng.
Tại sao lại đợi cho bà nhà vào nằm trong nhà thương mới mua bông tặng bà? Tại sao không tặng bà vài bông hồng ngay tối nay? Bạn là người ưa thí nghiệm. Và cứ mỗi ngày mỗi tiến như vậy. Nó ở trong kịch Hamlet, hồi V, màn II.