Vậy bạn có lý hay vô lý rốt cuộc cũng vậy! Sau nhiều năm họat động chính trị, William Mc. Ông không nói: "Tôi không muốn rằng hình của chúng nó được in trên báo". Phải khéo léo, đừng khen bất ngờ quá, cho bà khỏi nghi.
Tai hại thay! Con bê cũng như họ, chỉ nghĩ tới cái nó muốn thôi; chân nó bám vào đất, cứng ngắt, không chịu rời đồng cỏ. Sau khi chào hỏi cô tôi, ông hết sức chú ý tới tôi. Lời đó hay và đúng đến nỗi tôi muốn nhắc lại đây: "Đối với một quân vô lại, muốn cho được việc, chỉ có mỗi một cách là tỏ vẻ tin cậy nó, đãi nó như một công dân lương thiện và đáng trọng, cứ nhận ngay rằng nó trung thực, đứng đắn.
Tôi đã được biết anh Pete Barlow. Họ chỉ muốn có một căn phố nhỏ, một máy lạnh, rồi dong xe hơi, đi chơi phiếm. Và gì nữa, chắc các bạn đã đoán được.
Thiệt là bậy và ngu quá. Trong 500 câu chuyện thì người ta dùng nó tới 3. Nã Phá Luân thì tin như vậy.
Nếu ông mua xe đó, ông không lầm đâu. Mười lăm năm trước, có lẽ tôi cũng như vậy, khi đọc một câu như vậy. Vì, dù có giết được nó thì vết cắn cũng không lành ngay được".
Một lần bà phỏng vấn một anh chàng nổi tiếng có nhiều vợ, đã chiếm được trái tim - vả cả vốn liếng nữa - của 23 người đàn bà. Người ở gái thấy tình cảnh đó: chị không biết nghệ thuật viết sách và viết tùy bút, nhưng ít nhất trong trường hợp này, chị cũng có nhiều lưỡng tri hơn nhà triết học Emerson. Bí quyết của sự thành công đí là không bao giờ chỉ trích ai hết và chỉ thành thực ca tụng và tự chủ mạnh mẽ mới được.
Tại sao người phàm như chúng ta lại nghiêm khắc hơn Ngài?. Không để mất một phút, ông lại ngay đường Wall Street thu hết thảy những tài liệu về người sáng lập và ông chủ hãng hiện tại. Kẻ thù dữ tợn nhất về chính trị của Disraeli là Gladstone.
Rồi ông định sao, chúng tôi xin theo như vậy". Một cuốn sách đó đập vào óc người ta một cách mạnh mẽ, vui vẻ và rõ ràng hơn là cả đống lý luận và con số. Còn ông Paderewsky, một nhạc sĩ dương cầm nổi danh, rất được lòng người bếp da đen hầu ông trong toa xe lửa riêng của ông.
Cô Louisa May Alcott, danh lúc đó vang lừng, chịu viết giúp một tờ báo chí của ông, vì ông hứa xin đưa tiền nhuận bút là 100 mỹ kim, không phải để biếu cô mà để biếu một hội thiện mà cô che chở. Mà không có chi nuôi chúng hết. Ngay từ hồi sơ sinh, bất kỳ một hành động gì của ta cũng vì lợi hết.
Charles Schwab mà trên kia tôi đã kể chuyện, nói rằng nụ cười của ông ta đáng giá một triệu đồng. Thì đây, bạn hãy theo tôi mà thí nghiệm đi, rồi cho tôi hay. Từ lúc đó, nó hy vọng, tự tin và tương lai của nó thay đổi hẳn.