Loncave

Địt nhau với cô giáo dâm đãng trong thư viện

  • #1
  • #2
  • #3
  • Vậy mà các chú lấy chúng tôi làm theo luật để bịt miệng tôi. Đó là cái con người có thể làm được nếu biết diệt dốt. Thôi về đi kẻo vợ con mong.

    Ông anh bảo: Chưa dùng loại này bao giờ. Có một chị vào hỏi mua giấy gì gì đó, không nghe rõ, hỏi lại, à, giấy vệ sinh. Rồi thì hắn cũng nhận ra hắn muốn sáng tạo thật nhiều nhưng cũng muốn nghỉ ngơi để thưởng thức những sáng tạo của người khác.

    Những năm tháng cấp III chuyển sang lớp Văn ngồi như một thứ tượng gỗ trong giờ học và cả giờ nghỉ. Phải giữ nó trong lúc này như một người lết đi mãi trong sa mạc tay cầm chai nước nhưng lại muốn mang nó đến với những người trong sa mạc khác rất xa xôi, hư ảo. Tôi không định đánh giá con người qua hành động ấy.

    Để là một người am hiểu nghệ thuật, biết đàn hát vẽ vời? Bạn chỉ đọc vài trăm cuốn truyện, bập bẹ đánh được bài sòn sòn sòn đô sòn, và không biết đánh bóng một quả táo… Bạn chỉ có bản năng. Nhà văn uống lấy giọt nước mắt bé xíu ấy trên môi nàng. Cười mãi cả đời không làm nên trò gì, lại làm người khác khóc.

    Họ bảo có năng khiếu đấy, chỉ thế thôi. Một tấm gương mà khi soi vào người ta sẽ không ngừng hoài nghi chính mình. Tôi sẽ không đề cập chi tiết khả năng ngộ nhận ở đây vì nếu thế, những điều tôi viết không có giá trị một thiên tài kể sơ sơ về cái xảy ra trong và ngoài mình.

    Rồi chúng tôi vào phòng tập. Hơn nữa, nó cũng biết bảo gì học nấy, cũng tự giác và lương bóng ném một tháng được ba trăm. Và phần thưởng sẽ trị giá hơn cả giải Nobel.

    Hàng mi dài ôm lấy đôi gò mắt. Lúc đó, tự nhiên bạn gầm lên: THÔI!!! Chỉ một tiếng và bạn tỉnh dậy. Úi chà! Chơi trò này tí đã chán.

    Bạn không nghĩ những sự suy kiệt này do thể thao mang đến. Mà muốn vào có phải dễ đâu, phải có người quen giới thiệu. Đồng chí ấy sẽ có khoảng nghỉ để hả hê vì câu đùa dí dỏm.

    Tôi thì thế nào cũng được, khi khoẻ. Căn bản cũng xuôi xuôi sau khi đọc một số cái tôi đưa. Mấy tay lái xe ầm ầm ngoài đường cũng đâu có ngủ.

    Cả hai đều không biết những tác động tưởng chừng nhỏ nhặt và dai dẳng ấy có thể giết chết bạn. Và bạn có quyền viết cái bạn viết. Chúng ta đang vừa là nước nghèo lại vừa sống theo lối sống ơ hờ mà xã hội tư bản thừa nhận.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap