Biết đâu anh kịp bám rễ trong lòng độc giả trước khi bị phi độc giả nhổ cỏ dễ dàng lúc chẳng ai biết anh là ai mà đã dám khoe tài. Bởi vì, trong tôi vẫn âm thầm mặc cảm bất hiếu và ích kỷ khi tôi không đi con đường gia đình sắp đặt; lạnh nhạt với mẹ cha; những ngày này chỉ ăn, ngủ, viết, tuân theo thời gian biểu sáng dậy lúc 7 giờ, đêm ngủ lúc 10 giờ; và đôi lúc đi chơi cho khuây khoả. Bạn cũng đã khá quen với sự ngộ độc âm thanh.
Bây giờ tôi đang ở trong vườn thú. Và cũng không làm ấm lòng những đứa trẻ ngoan. Bạn vừa nghe vừa kiểm kê lại những ý nghĩ hôm qua…
Lắng nghe sự biến chuyển của trạng thái. Đôi lúc tôi muốn thật lòng, mặc kệ cảm giác chán nản, thất vọng bởi những người không ở thật gần tôi, không ở thật gần tầm nhận thức để đủ khả năng hiểu những câu chữ giản đơn và chân thành của tôi. Bác trai thì có hội cựu chiến binh và những bài tập tự chăm sóc sức khoẻ của mình.
Bắt đầu là đôi mắt nhắm luôn nhoi nhói, rồi đến cái đầu thật khó xác định trạng thái. Nếu mai này có dịp làm phim, tôi nghĩ, đó là một cảnh quay không tồi. Cháu phải sống để những người bạn của cháu không bị cuộc đời làm thoái hóa, biến chất.
Tôi biết cô bạn ấy có vẻ thích tôi. Mất thì thôi nhưng trong đó có quyển vở chứa bài viết này. Và thường thì tôi giết nhưng không để hắn chết.
- Vậy mà tôi cứ định sẽ làm cho ông phải xấu hổ cơ đấy. Không có thời gian để sửa chửa. Cũng là đương nhiên khi đời sống sản sinh ra sáng tạo và sáng tạo tái sản xuất lại nó.
Không được, như thế người ta sẽ nói này nói nọ, ngại chết. Là bảo thủ, là lập trường kiên định, là ba phải, là dung hòa, là xung đột, là nhạy cảm, là vô tâm… Là thể hiện thông minh, là tỏ ra đần độn. Chỉ là chuyện phiếm thôi.
Nhầm! Lúc này (lúc khác thì hẵng để lúc khác nói), tôi muốn đặt một tia lửa ở những người tài. Đơn giản vì họ (tiềm ẩn) quá nhiều hoặc năng lực của họ quá lớn. Các anh chị chưa bao giờ dám thế.
Nhưng rốt cuộc, các cậu hay tớ vẫn là phận con sâu cái kiến, bị bọn hiện sinh có quyền lực thích thì thả rông, không thích thì nhốt lại, thủ tiêu, ngứa ngáy thì làm trò tiêu khiển. Dù có lúc bác nhận ra rằng sự hy sinh mòn mỏi và sai phương pháp của bác nhiều lúc có làm ai hạnh phúc hơn đâu. Hoặc sẽ bắt mình quên.
Để chỉ ra chúng ta đều khổ. Và cứ nửa giờ thì boong một phát. Hơi nóng tỏa ra làm ấm cái hơi lạnh ban sớm.