Tác phẩm Bật dậy nào. Chỉ một tiếng quát lại thôi, chúng sẽ run bắn vì bất ngờ. Nàng bảo: Anh ăn hộp cơm kia đi.
Bạn chỉ xin lỗi chứ không xin sự tha thứ. Hoặc là sự lựa chọn vốn dĩ không thể khác của những người biết lợi dụng và vơ vét từ sự đổ vỡ, thối nát. - Tôi rất mừng vì điều ấy.
Bỏ cha những suy nghĩ về đồng loại, thời đại vừa phải thận trọng vừa dễ bị nguyền rủa đi. Này thì… nhìn sân trường đầy sỏi đá xi măng-thấy lòng cũng cỗi cằn như thế… Và yên tâm chúng ta đã đủ vất vả để phó mặc số mệnh cho nhà nước.
Dù nó làm bạn mệt thêm nhưng nó khá được việc. Lúc này, đừng coi tôi là nhà văn. Và có cái bon chen được nhìn thấy và không được nhìn thấy.
Thủa mới lớn, tôi những tưởng tôi sẽ được quan tâm tận tình và phát triển toàn diện hơn nữa. Con người dường không đủ năng lực để trải qua nhiều bộ mặt. Nói hay hoặc đúng không mà thôi.
Thậm chí, có lúc tôi nghĩ biết đâu trượt tôi sẽ học nhạc, học họa hoặc đi buôn bán thơ và không thơ. Anh họ đưa chị út lên tăcxi về. Chúng tạo thành ba điểm thẳng hàng trên một đường thẳng.
Hoặc tôi chuyển lớp. Môn Văn và môn Anh làm vèo như nước chảy. Bạn lại tự hỏi mình trên con đường sao bạn không thấy lo lắng hay ăn năn trước cái tin ấy, bạn chỉ nghĩ đến cái có thể xảy ra với mình.
Cuộc đời bạn có nhiều lần vỡ. Ngắn ngủi mà đằng đẵng. Vậy thì thuyết phục bác lần nữa nhé.
Mùi hôi của chúng cứ thoảng xộc đến và tôi bất đắc dĩ phải hít vào cùng ôxy cần cho sự sống. Thường thì với sự đùa họ tin sái cổ như lúc cậu bé chăn cừu lần đầu hô hoán có chó sói. Có thể nó sẽ bị tháo tung cơ thể.
Ông anh chuyển sang bể nóng. Ở nhà bác, chị cả khá chiều chuộng, anh họ đá cùng đội bóng, chị út hay gọi thân mật là thằng lợn này nên tôi nhiều khi thấy ấm cúng và thoải mái. Tội gì không lấy luôn mình làm nhân vật cho những trạng thái không dễ kiếm này.