Không trình bầy nữa. Nhưng còn cái đèn rọi treo trên tường mẹ không biết công tắc ở đâu. Nhưng những ám ảnh về đời sống khiến bản thân ta đòi hỏi mình sống như một anh hùng.
Và hiện sinh là một thứ mà những kẻ cầm quyền rất khoái. Việc bạn định làm là trốn vào giấc ngủ và bắt chước triết lí của một nhân vật tinh nghịch trong truyện tranh: Con thú mau lành vết thương vì nó ăn nhiều và ngủ nhiều. Cái từ nhân loại nghe đẹp phết.
Bởi em biết hy sinh từ trước anh rất lâu. Thắc mắc bởi vì, trước đây còn thấy người ngủ dưới các mái hiên, bây giờ ít thấy. Người bảo nghệ thuật là khó hiểu.
Ở tuổi của nó, trong thế giới hiện đại này, mà chỉ có lượng nhận thức như vậy là còn quá kém và lãng phí năng lực. Ngoài cái giá cắm bút thì có một số thứ khác. Nhưng mà dù biết bác nói chỉ để mà nói, chả có ác ý gì (khi hiểu được thế sẽ nhẹ đi) thì những lời không uốn lưỡi cũng vẫn không tránh khỏi làm đau.
Và vừa nghe tiếng con chuột lang gặm củ cà rốt rột rột. Điểm Toán tôi không rõ thực chất thế nào, bài hôm đó tôi làm không tốt. Mai sau không biết thế nào, nhưng đây là cảm giác sợ phí, sợ mất của một người 21 tuổi chỉ sở hữu thơ và tay trắng.
Tôi chỉ thấy rầu rĩ. Tôi thấy thương chị út, cũng không nhiều lắm, tính chị không hợp với ngành an ninh dù mai đây cũng chỉ làm trong văn phòng. Có thể bác sẽ không biết cho tới khi đọc những dòng này.
Nhưng không được, cái chăn có vẻ rộng quá. Tẹo rồi biết trình báo thế nào đây? Trăng bảo: Trong vô số bóng trăng dưới các đại dương, ao hồ, vũng nước, đất liền, cửa sổ, mái nhà, tán lá… cái nào là bóng thật của ta? Cuội bảo: Đồ ngốc! Trăng bảo: Tại sao? Cuội bảo: Đồ ngốc! Ta mà biết ta đã không bảo cô ngốc.
Đây là những phút giây mà con người có quyền được sướng. Đó là giấc mơ của ta và ta chỉ chấp nhận giấc mơ ấy. Còn điên hoặc chết ư? Nói dối.
Tôi còn e ông cụ sẽ khỏe lên sau khi tiếp xúc với ông. Có lần bạn tự hỏi hay bạn sợ thay đổi lịch trình sẽ đánh mất một thứ mùi gì đó quyến rũ nàng sáng tạo. Họ không tìm thấy đâu chừng nào chưa nhận ra cái nền giáo dục (và tự giáo dục) mà phần lớn tuổi thơ, tuổi vị thành niên và phần đời còn lại mà họ, chúng ta trải qua đều là những thiếu hụt nghiêm trọng.
Nhưng tôi không ân hận về chuyện này nên tôi không muốn thế. Nếu họ cho rằng cái cách mà bạn sống và tư duy là sai thì bạn sẽ còn sai nhiều lắm. Ví dụ như chuyện bắt nghiện lúc nào cũng dễ chảy máu, xây xước, không biết có bị nhiễm Aids từ con nghiện không.