Dù sao, với bạn, bóng đá cũng chỉ là một trò chơi. Dù không phân biệt rành mạch được tiếng nào là của chim trên cây ngoài trời và chim trong lồng. Họ hú hí thế nào? Cá tôm hoan lạc ra sao? Như vầy… Như vầy… Rốt cuộc cũng nhàm.
Rồi ráp nối thành một câu chuyện hay một cái gì đó. Nhưng sẽ có nhiều trách móc đấy, nếu quả thực bác vào viện là do bạn. Chúng sẽ choáng khi bạn bảo tôi là tôi hay bảo tôi không là tôi; bảo tôi ngu hay bảo tôi không ngu; bảo tôi nói thật hay bảo tôi nói dối… thì đều chỉ nhận được một kết quả: NÓI DỐI.
Cậu mợ ạ, thời gian vừa qua tôi ghi nhận cháu có một số tiến bộ. Hoặc không thoát ra khỏi ý tưởng các bức tranh trước của bản thân. Vậy ra là tại những lần như thế này.
Phải hết sức giữ gìn. Nhưng rồi sẽ được nhiều người yêu quí. Dở đến độ họ bị văn chương bắt vở.
Những cái cảm giác mà được coi là thực chất nhất của hiện sinh. Đó là lúc mà trí tưởng tưởng phải lén lút sinh đẻ nơi xó tối của tiềm thức. Dưới nhà, cháu giúp việc đang nấu ăn sáng.
Đừng thuyết giáo vô ích. Mà người có trả thì chưa kịp đến tay mình, biết đâu người khác đã cướp đi. Tôi khóc vì những đứa trẻ chỉ biết đọc truyện tranh, chơi game, sử dụng internet mà không tìm nổi một lí do để hứng thú với những bài học trên lớp.
Nhưng giấc mơ không phải lúc nào cũng tử tế, ngây thơ. Có vẻ nó tổ chức một cuộc đấu giá. Tôi về, cũng đỡ in ít.
Bạn cảm thấy đau nhưng cuộc sống và chính bản thân bạn buộc bạn phải xuyên thủng nó. Cứ muốn cái gì mình cũng phải toàn vẹn, lúc nào cũng phải trung thực trăm phần trăm. Yêu say đắm là chơi.
Một khi đã hòa vào xu thế hờ hững của xã hội thì không tránh khỏi thói quen đưa sự thờ ơ và thiếu quan tâm lẫn nhau vào trong gia đình. Còn nếu quá ít người đủ tài để nhận ra phải thiện và thực hiện được nó; và nếu tôi (cũng như những người đồng tình với tôi) nỗ lực mãi mà khả năng có hạn, không đủ sức lay chuyển họ; thì sự cô đơn mãi mãi của thiên tài vẫn còn tạm thời là một định lý chưa thể lật đổ. Chỉ có một cách để giữ danh dự là làm cho chúng chùn bước.
Khỉ thật! Hai tiếng nữa tôi đã làm gì? Chắc vẫn thế! Thế là thế nào? Nhưng phải chăng là những nỗ lực tìm kiếm đáng trân trọng? Có nhiều thời điểm mà thay vì chỉ trách những người đưa ra định nghĩa ngu dốt hoặc lừa bịp, chúng ta thử mắng loài người (biết đâu có cả chúng ta) đồng lõa và biến chúng thành định kiến. Nơi mà vì đã nhiễm sự thờ ơ, chẳng ai ủng hộ anh.