Ông biết nếu để thất vọng đè bẹo thì ông thành một người vô ích, vô ích cho cả chủ nợ của ông nữa. Trái lại, tôi tự giày vò khổ sở. Quân địch thả thuỷ lôi tấn công chúng tôi luôn 15 giờ.
Làm sao nhờ họ chỉ bảo được? Ví dụ bạn muốn học nghề kiến trúc. Thành thử một cây cổ thụ khổng lồ chống nổi với thời gian, với sấm sét, với dông tố, mà rút cục bị hạ, vì những con sâu tí hon, nhỏ xíu tới nỗi có thể bẹp nát giữa hai đầu ngón tay người! Bệnh thứ hai này có thể giết bạn được.
"Tôi đã theo triết lý đó từ ngày ấy. và vui sống này chính để chỉ cho ta cái cách diệt những kẻ thù vô hình ấy. Ít người phải dùng đến cực hạn năng lực của mình, vì chúng ta có những nguồn mãnh lực thăm thẳm không bao giờ dùng tới".
Người bạn tôi đã được tực tiếp nói chuyện với một bà đã theo học trong chín năm không nghỉ buổi nào. Nghĩ tới sự khoan khoái mà nghỉ ngơi. Sau khi thầm giải quyết như thế, tôi đã bắt đầu thấy dễ chịu hơn.
Họ đầu đọc đời họ chỉ vì cái giá tiền một tấm thảm. Mới rồi tôi đưa một người bạn mắc chứng đó lại Philadephie kiếm một bác sĩ chuyên môn nổi danh và đã kinh nghiệm được 38 năm rồi. Sau cùng ông lại bác sĩ khám bệnh.
Họ sớm tối chỉ nghĩ đến họ. Chúng ta hãy tranh đấu cho hạnh phúc của chúng ta!". Bạn cũng vậy, tôi cũng vậy, cả ông Einstein [10], cả Toà án tối cao của Huê Kỳ nữa, không ai có đủ thông minh để tìm một quyết định sáng suốt về bất kỳ một vấn đề nào, nếu trước hết không chịu thu thập đủ những sự kiện đã.
Tôi an phận nhận lấy cái tai hại nhất có thể xảy ra, tức là sự chết. Vậy muốn bớt ưu phiền về tiền nong, chúng ta rán theo 11 quy tắc sau đây: Họ mệt lử vì họ ngán leo núi.
Mà trong khi làm việc bằng tinh thần, cần gì phải bắt tinh thần và bắp thịt căng thẳng một cách vô ích như thế? Josselyn nói: "Theo tôi, hầu hết chúng ta cứ tin rằng một công việc khó khăn, muốn làm cho cẩn thận, phải gắng sức mới được. Tư tưởng và hành động một cách vui vẻ, rồi ta sẽ thấy vui vẻ. Từ đó tôi thấy chỉ sống từng ngày một thì đời sống không khó khăn gì cả.
Lời chê đó, đối với chúng ta có thể là rất bình thường, như trẻ con nhớ rất kỹ. Nếu muốn xin được gặp mặt thì nên viết như vầy: Ông kể với tôi như vầy: "Mười tám năm trước, tôi ưu phiền, tới mất ngủ.
Nhờ máy ra đa chúng tôi biết có một đoàn tàu nhỏ của quân Nhật đương tiến tới. Cha đứa nhỏ này là lão tiều phu nghèo khó Lincoln, và đứa nhỏ được đặt tên là Abraham. Vậy nếu những lời chỉ trích bất công làm cho ta buồn bực, chán nản thì đừng quên quy tắc này: