Và trong những thời điểm đó, bạn thường làm ra thơ. Đôi khi tôi mặc cảm vì sự mâu thuẫn và âm thầm chống đối này. Hay mình bảo: Tùy đồng chí hiểu.
Và với sự mệt mỏi ấy, tôi không đến được với những bộ mặt khác của đời sống. Không, cháu không phản đối, con không phản đối. Bác không đòi hỏi ở cháu điều gì.
Bạn biết giờ này chắc bác bạn đang bị các vị trong bệnh viện hạnh họe. Để làm một cái gì đó mà nếu nó thành công, nó mới có thể làm người ta chịu hiểu. Thi đại học nhiều người giỏi vẫn trượt thẳng cẳng con ạ.
Trên Hồ Gươm lúc này chắc đang có lễ hội du lịch tưng bừng. Có điều, con đường thì khác. Vì nhiều cái oan không giải mà gây hiểu lầm thù hận muôn đời.
Nhà văn bỗng thèm nụ cười trong im lặng của nàng. Những tâm hồn còn cầm cự được cứ phải là những chiến sỹ bạch cầu thiếu khẩu trang xông vào đám thối rữa mà không được nghỉ ngơi. Cái khác ở đây cứ để mập mờ như vậy vì khó định nghĩa.
Đó là mong muốn hết sức chân chính và cũng là mong muốn của bạn. Câu chuyện có vẻ như vầy. Rồi đến lúc ghét mình để vuột mất tình yêu, hắn vẫn hay soi gương.
Cái mũi lưỡi trai che sụp bộ mặt. Bởi đôi lúc bạn muốn gắn bó lâu dài với nàng. Biết rõ bạn là cái gì để làm gì.
Họ xích lại gần nhau trong mối quan hệ đồng nghiệp, bè bạn. Theo dòng suy tưởng, bạn cảm giác, ở nhà bác, mọi người đang chờ bạn với những ánh nhìn đầy trách móc. Hồn nhiên đến đáng sợ.
Cho dù thực tế và lịch sử vẫn không đào thải hết những coi người đáng bị coi thường. Luôn giúp đỡ bằng cách đánh lừa bạn. Vì vậy, chơi là một cuộc chiến giữa những kẻ mạnh.
Hoặc là sự lựa chọn vốn dĩ không thể khác của những người biết lợi dụng và vơ vét từ sự đổ vỡ, thối nát. Màu xanh của bể bơi. Và chúng ngày càng gia tăng bởi quá nhiều nghề nghiệp chỉ là sự lựa chọn theo tình thế.