Ta được biết là trong năm ngày nữa, một Cây Bốn Lá thần kỳ sẽ mọc trong khu rừng này. Max thấy thế liền vội nói: Câu hỏi của con rất đơn giản: Một cây bốn lá thì cần bao nhiêu ánh sáng là đủ ạ?
Chắc có lẽ sau khi thay đổi đất mới thì điều phải làm tiếp theo là cung cấp nước cho nó. Cuộc đời tôi xuống dốc đến độ đã có lúc tôi biết cơn đói là như thế nào. Sid nhận ta tầm quan trọng của câu nói: "Đừng cho là mình đã cố gắng rồi, mình vẫn có thể làm được việc gì đó hữu ích nữa".
Nott chẳng biết phải làm gì nữa. Cây Bốn Lá thần kỳ đó sẽ mọc trong khu rừng Mê Hoặc, phía sau thung lũng Lãng Quên. Lúc đó sản phẩm của tôi vẫn là loại tốt nhất, nên tôi nghĩ khách hàng sẽ hiểu rằng mặc dù hàng của những hãng khác rẻ hơn nhưng chất lượng thì không thể nào bằng công ty tôi được.
Tuy nhiên cuộc hành trình đến khu rừng Mê Hoặc hãy còn khá dài, và vì giờ Nott đã ở đây nên anh quyết định sẽ bám trụ đến cùng. Ngay khi thấy Nott, con chim lập tức bay đi. Một thoáng suy nghĩ.
"Nếu không có Cây Bốn Lá thần kỳ cho ta thì cũng sẽ không có cây nào cho hắn cả. Chàng chỉ có thể nhét đầy hai túi lớn treo lên yên ngựa, nhưng bấy nhiêu đó thôi cũng đủ giúp chàng bón được một mảnh đất nhỏ phì nhiêu tươi tốt. Ngước lên nhìn trời, bỗng tầm mắt chàng thấy thấp thoáng một đỉnh núi rất cao từ phía xa.
Sid nằm đó ngắm nhìn mảnh đất nhỏ mình vừa mới vun xới. Nott vội vàng nhảy lên ngựa và biến mất trong màn đêm đen tối của khu rừng, phi như bay về phía cung điện của nhà vua. Nhưng nếu vậy thì đó không phải là một sự may mắn thật sự rồi.
Chàng đến được vùng đất đó khi bầu trời đang le lói những tia nắng cuối cùng. Ta đã hơn hai ngàn năm tuổi rồi. Vì quá nôn nóng, anh không còn màng gì đến sức lực có hạn của con hắc mã.
May mắn phải do chính người đó tạo ra. - Thế thì trong trường hợp này - chàng mừng rỡ đề nghị - tôi có thể giúp bà và bà có thể giúp tôi. Tôi cứ luôn thắc mắc không biết chuyện gì đã xảy đến với cậu.
Chàng biết rằng Merlin không bao giờ lừa gạt ai cả. Chàng làm việc miệt mài suốt đêm không ngơi nghỉ cứ như thể điều đó có ý nghĩa nhất trên đời bây giờ với chàng là tỉa cây vậy. Chúng mau chóng tàn lụi như những hạt giống được rơi xuống sa mạc khô cằn.
Chính điều này đã luôn giúp chàng nhìn và hướng về phía trước. Không một giây lãng phí, Sid liền leo lên lưng ngựa. Ngươi thấy đó, khu rừng này nơi nào cũng bị bao phủ bởi những tán lá rậm rạp.