Nhưng nhà văn đọc được trong mắt nàng: Đừng giấu em điều gì anh nhé. Nhà văn chợt không muốn thoát khỏi nó. Cho một quả bom, một vụ ám sát hay chơi những đòn tâm lí khiến hắn phát điên.
Đừng lỡ nhiều là được. Gió thốc vào đầu tôi buốt lịm. Bên phải cái giá cắm bút là hộp C sủi, sách giáo khoa, sách danh ngôn, truyện chữ, truyện tranh, báo, bộ tú lơ khơ, hai cái kính, một cái nằm ngửa nhìn ra giàn gấc, một cái nằm sấp nhìn vào giường.
Bởi nếu không, sẽ viết cho đến lúc trả lời rằng: 2 tiếng trước, tôi đang viết. Và đây là lần thứ hai tôi khóc. May mà y học chưa chính xác tuyệt đối nên triệt sản vẫn có đứa đẻ tiếp.
Nhất quyết phải cạo râu. Đó cũng là một thứ trói buộc. Họ coi những nghĩa vụ, chuẩn mực tất nhiên như trời định.
Ta không muốn đợi họ tìm đến ve vãn lúc ta đã già yếu hoặc chết nên ta phải cứu chính mình, mở rộng mình. Cái thùng rác lở loét hơn. Những viên gạch vuông so le mà cứ hai viên trên và một viên dưới thì tạo thành chữ T in hoa.
Mà trong giai đoạn ấy, biết bao con người vô tội và đầy tài năng đã không còn cách nào khác phải làm những tấm ván lót đường. Ta ngại nói sự thật với ai nhìn ta ngờ vực. Cả nước mũi, chảy dài qua môi, rỏ xuống tong tỏng.
Vả lại, đây không phải lần đầu bạn mơ kiểu đó nên bạn khá tin là mình sẽ kể được ít nhiều. Có thể thanh minh rằng mình không chạy thì kẻ khác cũng chạy? Không đúng. Những góc tường treo vài giò phong lan và trên đầu nàng là một bức tranh vẽ thiên thần đang dạo đàn.
Tôi cũng không định tả cảnh sở thú. Vẫn chứng nào tật nấy. Và thế là những dòng nghĩ ngấm vào tiềm thức ngày một nhiều lúc nào không hay.
Bắt đầu là đôi mắt nhắm luôn nhoi nhói, rồi đến cái đầu thật khó xác định trạng thái. Phù, còn bạn, bạn đang viết từ nãy đến giờ. Thua còn có năm nghìn an ủi.
Bác ơi, có một điều mà những người từng trải như ông bà, các bác, các cô chú và cha mẹ cháu đều nhầm. Cũng chẳng nhớ được nhiều. Thế nên tôi đã tìm mua tất cả các tác phẩm của ngài cho ông cụ.