Hơn thế, anh tạo được quanh mình một sức mạnh ngầm, khá kỳ bí mà những thế lực đen tối phải e dè khi đụng chạm. Ví với sự nín thở hợp lí hơn là một con chim bị treo cổ giữa mênh mông không bến đỗ chỉ có thể sống chừng nào còn vỗ cánh. Anh chắc chả chấp tôi đâu nhỉ.
Có khi tôi mà là một kẻ phản động thực sự mới là một biểu tượng hấp dẫn cho một bộ phận thanh thiếu niên không nhỏ. Bất cứ thằng con trai nào cũng đầy máu nóng. Nên ta đành phải làm một thằng đàn ông với giọng ồm.
Thật ra, lúc nào bố cũng chỉ muốn đầm ấm. Còn cái quần thì rộng thùng thình. Đi đâu phải báo để mọi người không phải lo.
Môn Văn và môn Anh làm vèo như nước chảy. Dù mẹ không bay, không bay đâu. Mấy tay lái xe ầm ầm ngoài đường cũng đâu có ngủ.
Bạn lại muốn dựng một khung cảnh: Bà già nhăn nheo rách rưới yếu ớt dị tật hơn. Thêm nữa, bác quan niệm trẻ con, thanh niên cứ đưa vào kỷ luật, chơi đòn tâm lí, ân cần chăm sóc, bệnh gì cũng khỏi tuốt. Vậy thôi, bạn sống bình thường.
Bằng cách hy sinh cho nó và để nó tự nhận ra điều ấy. Nó dường như là phản ứng của sự sở hữu đạo đức và sáng tạo. Và tiếp tục viết những chữ BÀI LÀM.
Anh cảm thấy mình không còn thật lòng với nó nữa. Tôi sẽ không vờ bản thân tôi bệnh tật, hâm hâm (cái kiểu coi mình đầy sức hút càng chứng minh điều này), tương lai thì mờ mịt thì ai thèm mê. Những giọt nước mắt bằng gỗ.
Nhưng cũng không nên dằn vặt và quá xấu hổ. Nhưng thế tại sao ta không sướng? Ăn cơm trưa, lúc ngồi mâm phòng này, lúc ngồi mâm phòng kia ở nhà ăn.
Có vẻ may mắn thay, sự phong phú khiến không phải ai cũng định kiến. Trước đây bạn tưởng việc viết của mình chỉ là chơi, chẳng ảnh hưởng gì đến sức khỏe. Và cái sự kỳ dị ấy càng khiến bạn vừa hoang mang vừa tin chắc mình phải gánh lấy nó.
Ác cảm với những từ nhân loại, đạo đức (và những gì mà nghĩa của nó hoàn toàn vô tội) xuất phát từ ác cảm với những nhà đạo đức giả hay nói đến sự vì nhân loại. Tôi làm trong năm phút. Rồi bạn sợ phải đến khi chỉ ngồi im lặng, chẳng biết nói gì, chẳng nghe rõ bà nói gì, thi thoảng bà còn khóc.