Mọi người đều gọi đó là thói chậm chạp, sức ì, thiếu bản lĩnh. Rồi thì thời gian trôi, ở những lớp màng được vén khác, chàng trai lại tưởng tượng sâu hơn: Tôi quệt nước mắt, xì mũi ướt nhẹp tay áo và ngực áo.
Tất nhiên là không nên để điều đó xảy ra. Bạn bảo chị: Đọc sách gì không mang vào cho. Hãy bắt tôi, nếu có thể.
Lúc này, đừng coi tôi là nhà văn. - Mi phải biết tìm hứng thú trong trường lớp chứ. Không chung chung như những nhà mị dân.
Và vì thế lại càng khó điều tiết sinh hoạt của mình. Chỉ là trước khi hứng trọn lưỡi gươm của sự hờ hững loài người mặc chiếc vỏ định mệnh, anh ta đã tẩu thoát ngoạn mục và kiên cường thế nào. Đơn giản lắm, vì bạn đâu biết tình trạng bác bây giờ ra sao, và bạn tin với bản lĩnh của bác thì bác chỉ bị nhẹ thôi.
Hay bị bạn bè lợi dụng và hiểu lầm. Hôm qua hứa với bác là 8 giờ vào. Dần dần, tôi đâm ra còn lảng tránh chúng và giữ vẻ đạo mạo đầy cổ hủ.
Nó trông như một tác phẩm điêu khắc gỗ được sơn màu rất khéo. Rồi bạn lại bỏ tay ra, nó cũng chẳng thể làm bạn khó chịu. Chỉ là trước khi hứng trọn lưỡi gươm của sự hờ hững loài người mặc chiếc vỏ định mệnh, anh ta đã tẩu thoát ngoạn mục và kiên cường thế nào.
Nhưng hành động của cháu về hiện tượng thì cháu rất không tôn trọng mọi người. Tôi gào suốt con đường cái câu trong bài Unforgiven II của Metallica mà thằng bạn dạy cho. Chứ không thở dài như những người thân…
Biết đâu anh kịp bám rễ trong lòng độc giả trước khi bị phi độc giả nhổ cỏ dễ dàng lúc chẳng ai biết anh là ai mà đã dám khoe tài. Sau những thời khắc đằng đẵng nơi giảng đường nhàm chán, nơi cổng trường đại học xa lạ và vô nghĩa. Phải, nên, đừng… Câu chuyện của bạn có thể mở rộng với thật nhiều nhân vật và tình tiết.
Mà cũng là bỏ ngoài tai, ngoài mắt, ngoài xúc giác tất cả. Xung quanh thì luôn văng vẳng những góp ý: Mong muốn làm tốt cho xã hội là chính đáng nhưng trước tiên lo xong thân mình được thì hẵng nói cao xa. Bạn nói cho bạn vài năm tự quyết, tự tìm tòi rồi bạn sẽ không ăn bám nữa.
Lúc này, mục tiêu của bạn chỉ là viết, gõ và gửi lên mạng cho xong một giai đoạn. Để lỡ bác bạn có ập vào thì bạn vẫn thản nhiên viết rồi che tay hoặc từ từ gấp lại, rồi mở cuốn vở khác ra trước khi bác đọc được nội dung. Tôi khóc vì bác tôi, và rất nhiều người lớn khác, có lẽ không bao giờ còn có ham muốn đọc truyện tranh, chơi game, sử dụng internet để thấy những triết lí sống, những động lực sống, những bài tập sống không thiếu trong đó.