Ngoan ngoãn như một chú thỏ. Còn nếu không biết gì, cứ để bà già yên tâm với công việc của bà ấy. Rất nhiều ngọn nến âm thầm trong bóng tối chờ những ngọn lửa đầu tiên.
Môn Văn và môn Anh làm vèo như nước chảy. Cười mãi cả đời không làm nên trò gì, lại làm người khác khóc. Có bon chen bẩn, ác.
Bác không bán hàng nữa, cho thuê cửa hàng. Bác không hài lòng một tí nào. Dù như thế có nghĩa là lớn đầu rồi mà tôi vẫn chẳng tàn nhẫn được mấy.
Có lẽ mọi người đều ít thời gian bên cha mẹ. Có lẽ rất lâu họ mới biết cụ thể. Khả năng tiếp theo là họ nhận ra nhưng thiên tài thơ thì cũng đem lại cho họ xơ múi gì, đặc biệt với một đứa có vẻ ngông nghênh và không chịu nghe lời như tôi.
Như thế là như thế nào? Là như nhiều người tôi gặp và không mong đợi thấy lần hai. Như những chiếc giỏ bện rơm, xơ lá hình trái tim. Đáng nhẽ phải là thiên tài ở khía cạnh sở trường của riêng mình cả rồi, để cho nhau hạnh phúc và vươn đến những tầm cao hơn thế.
Họ bảo: Cháu làm sao sánh được với Bác. Ờ, lúc ấy thì chúng lại chả tống tất cả các cậu vào lao ngục, rồi cho đói khát, rồi tra tấn, cưa chân, cưa tay, cho các cậu cảm giác đau khổ, sợ hãi, tuyệt vọng tột cùng. Từ đó có thể suy ra thế giới hơn 6 tỷ người được điều hành vận mệnh chỉ bởi độ vài ngàn, vài chục ngàn người.
Những viên gỗ ấm áp cọ vào đám râu như những giọt nước mắt. Đó là lúc bạn xác định được cuộc chiến, cuộc chơi. Vâng, lúc đó, một chú sấn đến rút chìa khóa xe của tôi và bảo: Mẹ mày, mất dạy.
Nhưng bạn biết, sẽ có tiếng chuông điện thoại, tiếng chuông cửa. Mình không khổ nhưng người ta lại khổ. Kết quả đợt điều trị này chưa biết ra sao.
Những hình ảnh đã nguội. Bởi chúng còn huỷ hoại khiếp hơn cả âm thanh. Tôi cứ theo qui luật, phải nhích dần trên các bậc thang nhận thức, tích lũy để nhảy lên bậc sau.
Nói thế nào đây? Khó quá! Tốt nhất là cứ loanh quanh luẩn quẩn. Và không phải chi li từng đồng với những người xa lạ. Ở đây là lớp học, ở đây là bệnh viện, ở đây là đường phố.