Hoặc mở tủ đọc lại thì dễ lại đâm chán đời, bất mãn. Ăn xong lên giường nằm. Một giọt rơi xuống sách.
Còn hơn bị coi là thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo. Thằng này ăn mặc phong phanh. Ai giữ được tuổi trẻ không mang xe đi cầm đồ, ăn chơi, bồ bịch với những quí bà sồn sồn và đào mỏ những con nai vàng ngơ ngác… Hoặc là cứ đi lang thang.
Lại có kẻ ngồi nghiêng nghiêng đầu, tay chống cằm quan sát bà già. Vì những cơ hội mới có thể coi là may mắn này, và sắp viết xong nên lòng chắc thoải mái hơn chút ít. Tôi rong chơi, có ôn nhưng thấy người ta chăm chỉ gấp hàng chục lần mình, đâm mất tự tin.
Tôi tìm thấy nàng khi lần đầu tiên vào lớp, ngồi vào chỗ cô giáo chỉ. Tình trạng này có lúc xảy ra thường xuyên. Chúng là những kiệt tác.
Mà đọc để có một cảm giác, góc nhìn khác về đời sống. Mướt mồ hôi để quên đi niềm trơ cứng ở xó lớp. Mùi hôi của chúng cứ thoảng xộc đến và tôi bất đắc dĩ phải hít vào cùng ôxy cần cho sự sống.
Vậy thì thuyết phục bác lần nữa nhé. Khi mà bị trói lại sự tự do điều chỉnh, sự trói này lại âm thầm đồng lõa với cơn suy nhược gô cổ cả thân xác đầy hiếu động. Nhưng người đem đến lí luận và động lực lại chính là giới trí thức.
Và nếu không muốn giật mình thì phải căng thần kinh lên mà chờ họ ném nốt chiếc giầy thứ hai. Bạn nói cho bạn vài năm tự quyết, tự tìm tòi rồi bạn sẽ không ăn bám nữa. Chắc là có những đôi mắt du lịch nhìn ra xa xăm.
Nhưng cứ thử viết xem, biết đâu làm được cái gì đó. Nhà văn bỗng cảm thấy buồn. Vậy mà em chỉ bảo: Em chịu!.
Phổ biến những điều tôi viết vào thời điểm này là thích hợp. Dù những cơn đau vẫn đến nhưng chưa bao giờ mệt đến ngất đi hoặc hiếm khi nói năng tầm bậy, bực bội mà không kiểm soát được. Mọi người còn lo cho bác nữa.
Cả đời tôi hầu như không quay cóp và một đôi lần làm chuyện đó khiến tôi nhắc mình suốt. Của một thân xác đặc. Và khi bác xuống đề nghị tôi về giúp bác vì chị cả sắp lấy chồng, lại cũng để đưa tôi vào khuôn khổ, bố mẹ không phản đối gì.