Bây giờ chắc bạn mong tôi chỉ cho bạn một bí quyết kỳ diệu để có thể đạt tới mục đích của mình là thu xếp đời sống hàng ngày cho hoàn hảo, và do đó loại trừ được nỗi bất mãn kể trên. Chính bạn là người tôi muốn khuyên đấy. Tôi bắt đầu từ lúc thức dậy và chỉ kể những việc thầy làm, cuối cùng tôi mới chỉ cách nên dùng thì giờ đó ra sao.
Cuốn "Lịch sử suy vong của đế chế La Mã" (tác giả Edward Gibson thế kỷ 18) không so sánh được với cuốn "Thiên đường đã mất" nhưng cũng là một cuốn tuyệt hay, và cuốn "Những quy tắc thứ nhất" của Herbert Spencer không thuộc loại thơ mà cũng là một sản phẩm cao cả của nhân loại. Tôi hoàn toàn tin chắc rằng phần đông người ta thiếu suy nghĩ hơn là thiếu cái gì khác. Đáng lẽ chỉ nghe thấy những thanh âm hỗn độn thì bạn sẽ nhận được rằng bản hòa tấu là cả một tổ chức kỳ diệu mà mỗi nhóm phần tử đều có một chức vụ riêng biệt và cần thiết.
Bạn có thể học những điều căn bản để hiểu âm nhạc. Như trên tôi đã nói, sự tiếp tế thời gian có chỗ này quý nhất, là ta không thể tiêu non nó được. Thời giờ quý hơn tiền bạc nhiều.
Hôm đó, bạn không bỏ ra 45 phút để sửa soạn đi ngủ. Thật là một chế độ dân-chủ lý-tưởng. Bạn không nhất định phải chuyên tâm vào nghệ thuật hoặc văn chương mới sống được một cách đầy đủ.
Tôi nhận rằng câu ấy khó nói vô cùng vì quần vợt quan trọng hơn cái linh hồn bất diệt nhiều lắm. Rồi ta tự bào chữa là không có thì giờ, rằng mỗi ngày chỉ có 24 giờ thôi. (Tôi biết sẽ có độc giả bất bình, trách tôi nói xấu công chức thành phố, nhưng tôi không thay đổi ý kiến vì tôi đã biết rõ thành Luân Đôn).
Các triết gia đã giảng-nghĩa không gian mà không giảng nghĩa thời gian. Nên nhớ bản tính con người, nhất là bản tính của bạn. Bạn bảo tôi tính toán kỹ quá.
Kiên tâm thì không khi nào thất bại. Câu châm ngôn đó chưa đúng hẳn. Xin bạn làm ơn cho tôi biết quý danh cùng địa chỉ và dạy cho tôi cách bạn đã làm cách nào được vậy.
Sự tiếp tế thời gian mặc dầu rất đều đặn mà lại bị hạn chế một cách khắc nghiệt. Và khi đã quyết định làm xong một công việc nào thì dù nó buồn chán đến đâu, cũng phải làm cho xong. Sau nầy, có dịp, tôi sẽ nói về văn chương.
Nhưng thế nào bạn cũng phải chú ý tới bổn phận đó vào một lúc khác. Một nguy hiểm nữa, là bị buộc chặt vào chương trình như một tên nô-lệ bị buộc chặt vào cỗ xe. Nó đã là lòng bạn rung động và sẽ làm lòng bạn rung động.
Đến mức đó thì đời ta có thể như đời sống trong tù và không phải là của ta nữa. Bảo rằng trí óc bạn không thể tập trung vào một tư tưởng là không có căn cứ. Sự mong mỏi mà không được thoả mãn có thể làm cho y luôn bứt rứt.