Việc thứ nhất, khi thầy dạy tôi từ chối giới thiệu tôi đi học ở nước ngoài. Ngay từ lúc nhỏ, cha ông đã dắt ông đi ăn xin. Trong tai nạn đó, bà cũng bị một khẩu M16 bắn nhưng thoát chết.
Bà tuyệt vọng đến nỗi các nhân viên phải cho bà mượn một ít tiền để mở lại cửa hàng. Những con người nghèo túng của xã hội chúng ta , những người phải bỏ học nửa chừng, những người không có cơ hội vào đại học , không có quyền lựa chọn . Sự thất bại thường nói với chúng ta bẵng một ngôn ngữ không lời mà ta không hiểu được .
Nó không nói “nên có” hay “cần có” mà là “phải có” vài cơn mưa đổ xuống. “Bậc thang không bao giờ dành để nghỉ ngơi mà là để giữ cho bước chân của một người đủ dài để anh ta có thể đạt đến nới khác cao hơn. Liệu bạn có tiếp tục sống trong ngôi nhà đáng yêu đó thay vì càu nhàu trong “túp lều “ của bạn ?
Mãi đến cách đây vài năm,mọi thứ đã trở nên thật rõ ràng và các cuộc điều tra sâu rộng hơn đã chứng minh rằng sự khác nhau giữa anm và nữ về mặt sinh học đã hình thành một chuỗi hooc môn và thành phần hóa học khác nhau trong cơ thể chúng ta. Hầu như tôi đã trở thành một nhà cố vấn hôn nhân miễn phí của họ . Ông là người sáng lập ra nhật báo « Murasoli » và viết hơn 100 quyển sách về các đề tài lịc sủ,xã hội và văn học.
Điều này không chỉ xảy ra ở nước bạn mà ở trên khắp thế giới ! Thậm chí tôi còn nghĩ đến việc di cư vì không còn mặt mũi nào gặp người khác. Chúng ta đã tiến đến giai đoạn mà không một ai được phép mắc sai lầm và những ai mắc sai lầm đều bị trừng phạt.
Khi nhìn nó cháy một cách bất lực, nhìn thiết bị quý tan thành tro bụi, ông gọi Charles, con trai ông đến và nói: “Đến đây nào Charles! Con sẽ chẳng bao giờ thấy dược cái gì giống như thế này lần nữa đâu!”. Mặt khác, nếu bạn không muốn làm việc, bạn phải kiếm đủ tiền để không phải làm việc nữa. Ai cũng mơ ước người ta yêu mình vì chính con người thật của mình .
Ngoài việc bị giam giữ, ông còn lãnh bản án tử hình về tội “đảo chính” và các “tội ác khác”. Chính nó buộc tôi phải học cách nói chuyện trước công chúng, chuyện này rất dài nên tôi xin phép không kể ra đây. Chúng tôi sẽ phải trải qua một cuộc xung đột chủng tộc lớn nhất trong lịch sử nước mình – hôm đó là ngày 13 tháng 5 năm 1969!
Một năm sau, bà có thai một lần nữa và lần này là một bé trai. Niềm vui của tôi đến tột đỉnh khi chúng tôi “tiếp quản” trường đaị học năm 1974. Tôi không còn bất cứ lí do nào để phàn nàn.
Ông buộc phải phó mặc cửa hàng cho mẹ tôi trông coi. “Đau khổ đến để làm cho con người trở nên cao quý, để gội sạch tính nông cạn và để mở rộng tầm nhìn. Bà bắt đầu làm việc chăm chỉ gấp bội, có khi từ 7 h sáng đến tận nửa đêm.
“Dường như mọi người đều có khả năng tiềm ẩn rất lớn. "Đó là thước đo cuộc đời của người đó ,là số đo năng lực thành công của anh ta . Tương lai của hai người bạn đồng đội với tôi đã bị vết nhơ.