Loncave

Phang em lễ tân khách sạn hàng cực ngon

  • #1
  • #2
  • #3
  • Không ai ở xung quanh truyền cho cậu cảm giác đó. Thế là một hôm ngồi ngáp dưới quầy hàng ế khách, thấy bác trai khoan thai bước ra khỏi cửa, rẽ trái (bên đó là hàng nước), bác gái bảo: Bây giờ cháu nói thế nào bác trai bỏ thuốc lào được thì bác cho là tài. Bạn chấp nhận khuôn khổ như một cuộc chơi đầy thử thách.

    Thế nên có người chả nghĩ gì, có người đầu nóng phừng phừng. Nhìn vào cái gương đối diện thấy cũng khá thú vị. Vẫn chứng nào tật nấy.

    Nhưng nếu mình làm thế, mình cũng chẳng còn là mình. Bác chọn đội đỏ mất rồi, cháu chọn đội xanh vậy. Tôi, nó, không cần ai gọi cũng có thể vùng dậy ngay khi có việc cần.

    Cái đó tạo nên sự chia ly, sự cô đơn và lòng hận thù. Chính nó làm bạn đau không ít. Đôi khi, viết cũng nên tường thuật một cách chân thật về đời sống và những công dụng chẳng cần tô vẽ của mình.

    Ba năm! Vậy mà anh không nhớ nổi cái số xe. Từng trang, từng trang… À nhầm, thế thì chưa xứng gọi là độc giả.

    Cô không dám nhìn vào ai. Cười vui cho dễ sống. Rồi chúng tôi vào phòng tập.

    Bác thì biết bạn viết nhưng chưa đọc gì bạn viết cả. Những người có tâm (nhưng không đủ điều kiện, khả năng giúp) sẽ gật gù thay vì có tật giật mình. Để tí nữa em bảo cháu vào.

    Và biết phụ nữ tân kỳ họ chỉ quý tôi vì tôi không làm hại họ nhưng họ cũng chẳng yêu tôi vì tôi không đem lại cho họ những niềm vui của sự tán tụng. Liên miên liên miên đục vào óc. Ai bảo các cậu đi trốn hoặc chợt ùa ra nhiều quá.

    Hoàn thành được mục tiêu trước lúc mọi chuyện vỡ lở sẽ làm bạn thấy phần nào thanh thản và sẵn sàng chờ sự vỡ lở ấy. Chúng như một cái thớt để họ xả nỗi hận con cá. Một số cô bạn cùng lớp cũng thế.

    Và không phàn nàn khi tôi vẫn luôn là tôi: Lười gấp chăn màn khi ngủ dậy. Và khuôn mặt dường không cảm xúc. Tôi thường tự hỏi từng người quen tôi gặp sẽ phản ứng gì khi đọc những điều tôi viết.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap