Nếu nó là cái xe đi mượn thì lại là một nhẽ. Hư vô và dục vọng, em giết một cái thì cái còn lại sẽ tự tử theo. Và cảm thấy nếu không giết những kẻ còn lại, họ sẽ giết anh khi anh cự nự.
Sao không thử ví ngược lại họ với công việc của ta. Nếu thế thì họ, những con người bình thường theo yêu cầu của thời đại, thật lắm kẻ thù. Và những khuôn mặt mới như rất thân quen, như gặp ở đâu đó rất lâu rồi.
Trước thì cảm giác người nặng trịch, không tài nào động cựa. Để chỉ ra chúng ta đều khổ. Lại đi lấy của ai đó để trả mình cho bằng được.
Còn quá nhiều cái bị hiểu sai về bản chất. Lúc này, đừng coi tôi là nhà văn. Có những việc để cứu rỗi thời đại này thì đòi hỏi trong hàng ngũ người tài phải xuất hiện nhiều thiên tài, và trong hàng ngũ thiên tài phải xuất hiện siêu thiên tài.
Mà thôi, hãy tiếp tục tập luyện. Không chào mẹ à? Không biết mẹ có thấy một giọt nước mắt của tôi trào ra không. Bố không phải một người đi đầu, nhưng dần dần, chầm chậm, bố chứng tỏ là người biết tiếp nhận sự thật cũng như cái mới, đó là một niềm an ủi lớn với bạn.
Hơn nữa, còn một hoặc nhiều lí do khác, ngoài việc ngại đến nơi mới mà dường đã cũ trong tiềm thức. Chẳng có gì đáng bực cả. Đó cũng là một thứ trói buộc.
Đời sống luôn cần những sự dung hòa. Thấy mình như một kẻ ngu si, trơ trọi, chẳng biết làm gì. Rút kinh nghiệm nhé con.
Thế là những bực dọc không biết trút vào đâu cứ dần hình thành. Chơi là thay đổi nhân loại mà cũng làm họ chả mảy may suy chuyển. Dù nó có thể đem lại một câu chuyện về sự ngộ nhận thiên tài.
Những phiến đá cũng thật êm, mời gọi ngả lưng. Có lí do cũng không khóc. Tôi khóc vì tôi không đủ năng lực để vừa hỏi vừa tìm câu trả lời trong những quãng đời vừa qua.
Câu này (nếu là của ông Phật) thấy hẹp nhất (trong những câu minh triết từng biết). Hoặc đôi lúc viện đến nó để xoa dịu những vết thương. Dù đang trải ra những tư duy rất đỗi dịu dàng.