Chơi là lắng nghe, quan sát, cảm nhận không sót một thứ gì. Nhưng trong khoảng này, ai đã thực sự chú tâm tích lũy điều đó bên cạnh việc lao vào guồng xoáy kiếm tiền. Và nhận ra khi sức khỏe không cho phép thường xuyên đá bóng, đầu bạn mệt hơn rất nhiều.
Dù đó là hai yếu tố mâu thuẫn. Có lẽ câu nói đó còn vì nhiều dồn nén khác. Và chẳng bao giờ chịu dành ra thời gian đủ viết một truyện ngắn để suy nghĩ về một lịch trình sinh hoạt hợp lí hơn.
Nhưng ông hãy nghĩ kỹ đi. Và khi họ thông minh lên thêm một bậc như thế, họ sẽ như bao người đi trước, cảm nhận rõ hơn về sự cần thiết đầy tính khoa học của cái thiện. Có lẽ bản chất của vấn đề là mâu thuẫn giữa mong muốn ổn định và mong muốn vươn cao phá vỡ sự trì trệ đầy hiểm họa của ổn định hời hợt.
Đã thế lại còn không chịu quay bài. Câu được rồi, tốt thưởng cho bạn lúc bạn đẩy xe máy lên nhà qua các bậc thềm cao, hoặc lúc tưới cây xong, hay khi ăn đủ ba bát cơm (bài tủ dành cho bữa cơm: Cơm ba bát-áo ba manh-đói không xanh-rét không chết). Cốc đầu là họ đã sợ lắm rồi.
Em sẽ kể cho nó về cuộc tình của em. Hành động của tôi là hành động tự vệ để sinh tồn và tôi hoàn toàn ý thức được chúng chứ không khát máu. Tôi dựng chân chống xe ngồi đợi cô tôi vào chợ mua hàng mã về đốt giải hạn cho chị con bác tôi.
Rồi bạn lại bỏ tay ra, nó cũng chẳng thể làm bạn khó chịu. Nó không nên phá hoại khi lí trí của nó vẫn kiểm soát được hành động, không nên choảng nhau với những thằng vớ va vớ vẩn. Nhưng mệt mỏi thì sao.
Điều đó làm tôi phần nào yên tâm. Từ đó, những lối mòn suy nghĩ và hành động dần hình thành. Và vì thế, chúng ta lại hay tin vào những chuyện đùa.
Thế nên mới chả bao giờ hiện sinh tất tần tật cả. - Ông cụ tôi bị liệt toàn thân. Khi ấy, mọi người ngồi ăn trước cửa, hóng gió.
Nhu cầu của bạn không cao. Với khả năng phân tích cũng như những luồng suy nghĩ sâu sắc, ông ta có thể bắt vở được những giấc mơ của mình. Bạn biết giờ này chắc bác bạn đang bị các vị trong bệnh viện hạnh họe.
Vào ngủ tiếp đi con. Còn lười và nhát, thì chịu. Làm thế nào bây giờ? Ngủ hay không ngủ? Thôi, đùa đấy.