Hãy liên kết chúng lại với nhau. Bằng cách này, bạn có thể tập cho mình thói quen ôn lại các tập tin quan trọng lưu trong đầu vài lần một ngày vào những giờ cố định. Các kĩ thuật được dùng ngày ấy cũng giống như hiện nay mà thôi.
Chúng ta sẽ tạo ra một từ theo thứ tự chúng ta đọc các con số từ trái qua phải. “Chúng ta đã gặp nhau ở đâu nhỉ?”. Bạn chắc chắn sẽ nói: “Đợi một chút… không có bữa tiệc cocktail nào trước đó trong lớp học, hội thảo hay trong một cuộc họp.
Như một thói quen, bạn muốn cất chiếc ví trong ngăn bàn. Hồi chuông đó nói với ta rằng: “Hãy nghe thật kỹ bài hát và lời. Bạn sẽ nhớ rằng mình đã kiểm tra và thậm chí còn tự nói với chính mình.
Nếu thế vẫn chưa đủ thì trong suốt cuộc đời, chúng ta không thể sử dụng đến 10% khả năng của trí nhớ! Hàng tỉ thứ chúng ta ghi nhớ trong phần đời còn lại sẽ thêm vào chỉ 10% trí nhớ của chúng ta. Vật dụng thứ tư, bệ xí – nhân viên cảnh sát yêu cầu bạn trình bày thuế môn bài (license) – thuế môn bài. Rồi anh ta lại làm lại một lần nữa nhưng lần này anh ta tính thời gian trình bày cho mỗi chủ đề và tổng thời gian của tất cả các chủ đề cần thuyết trình.
Chúng ta quyết định sử dụng phòng khách để lưu các thông tin tức thì đó. Một câu hỏi để ngỏ ở chương trước là: Khi nào thì chúng ta chú ý? Và đây là câu trả lời: Khi nó được liên tưởng đến một điều gì đó tương tự. Hai thứ này được buộc chặt với nhau bằng cái gì? Một dây buộc (lace) – 50.
Tóm lại, đừng đấu tranh với chính mình. Lúc đó chúng ta xin lỗi vì cần phải gọi cho nha sĩ ngay để sắp xếp lịch hẹn trước khi phòng khám của ông ấy đóng cửa vào ngày hôm đó. Đây là một cách hiệu quả nhất, tôi chắc chắn vậy.
Tất cả những phương pháp và kĩ thuật được phát triển sau này đều dựa trên hai yếu tố này. “Vì con bấm nhầm số, bố ạ!”, cô con gái trả lời… Đến lúc đó, bạn không chỉ nhớ việc thanh toán tiền phạt.
Hãy sử dụng các chữ cái A, E, I, O, U, W, H, Q, X hoặc Y để tạo nên các từ. Lúc này chúng ta bắt đầu nghĩ đến cụm từ “Chỉ hai phút thôi”. Bạn hãy cho biết đó là đồ vật gì và nhìn cho rõ hình ảnh của nó.
Một số người sử dụng giấy ghi chép, một số người dùng lịch, còn một vài người khác lại dùng một loại giấy ghi chú… Chúng ta bắt đầu dựng lại cuộc trao đổi đó. Mỗi người chúng ta đều có sự khác biệt.
Tôi không muốn bạn chấp nhận nó như một món quà hay coi nó là hiển nhiên. Nếu tất cả sinh viên đều có mặt trên lớp và hăm hở ghi chép mọi điều giảng viên nói thì hẳn đó phải là cách ghi nhớ bài giảng tốt nhất. Tất cả chỉ có thế! Có một điểm khác biệt duy nhất giữa hai kiểu sinh viên, đó là: những sinh viên thường phải đáu tranh với thời gian và áp lực, và những sinh viên tận hưởng những năm tháng đại học của mình.