“Ông là một nỗi ô nhục”. Giờ đây, điều mà tôi làm là duy trì một chương trình liên tục từ ý thức sang tiềm thức mỗi đêm trước khi đi ngủ. Nhiều bạn bè tôi bỗng dưng biệt tăm biệt tích.
Ông bắt đầu làm phiên dịch cho một tờ báo tiếng Trung Quốc và một công ty thương mại Trung Quốc. Tôi phải cúi gập người để chui vào một căn phòng thuê chật hẹp. Kết quả là chúng ta đã tự đánh mất sự năng động và tinh thần mạo hiểm của mình .
*/ Michelangelo vẽ kiệt tác nổi tiếng “Ngày phán sử cuối cùng” trên trần nhà nguyện Sistine giữa tuổi 71 đến tuổi 89. Nhiều người trong chúng ta cũng gặp phải điều tương tự trong cuộc sống. Hết sức bình tĩnh,ông cất mẩu tin nhắn vào túi ,hoàn thành bài diễn văn của mình rồi lập tức lao về nhà để nhìn lại lần cuối khuôn mặt của người vợ thân yêu.
Đó là phương thức để không bao giờ thất bại. Về thể trạng, ông là một người yếu đuối. Đây chính là thái độ Kia Su hay còn gọi là hội chứng “sợ bỏ lỡ hay bị cuỗm mất” mà tôi đang đề cập đến.
Đừng mong đợi có người cho bạn mượn tiền để vượt qua khó khăn. Lần này thì tôi không thể thoát nữa rồi. Ông phải cố gắng lắm mới hoàn thành được công việc.
“Dường như tự nhiên thường hạ gục các cá nhân bằng vận rủi để tìm ra ai trong số họ sẽ tiếp tục gượng dậy và đấu tranh”. Nhu cầu vẫn như thế nhưng chúng tôi bị cháy túi. Ông trở về để giúp người dân giành lại các quyền và sự tự do đã mất bằng phương thức bất bạo động và đấu tranh cho một cuộc hòa giải dân tộc dựa trên sự công bằng.
Tóm lại, mục đích của đau khổ là uốn nắn những khuyết điểm trong tính cách của một người”. Một phần gan, cơ cánh tay và bao tử của bà phải cắt bỏ. Vì vậy không thành công trong khoảng từ 40 tuổi đến 50 tuổi là một việc hết đỗi bình thường bởi vì chúng ta đang dấn thân vào giai đoạn mò mẫm tìm đường.
Cuối cùng, vào ngày 08-12-1974, tiến sĩ Mahathir Mohamad, hồi ấy là Bộ trưởng Bộ Giáo dục, đã can thiệp bằng Lực lượng quân dự bị của Liên bang và tất cả vụ việc đã kết thúc. Các nghiên cứu gần đây dã chứng minh có rất ít tương quan giữa thành công của một đứa trẻ trong kì thi với thành công của nó khi trưởng thành. Có phải điều này nghe rất thực tế chăng? Chắc chắn là không thế rồi.
Hôm nay tôi xin ca ngợi Christopher Columbus – vì tôi thấy ông, một tù nhân giữa đống dây xích, “phần thưởng” dành cho ông vì sự hy sinh của ông trong việc dong buồm đến những vùng biển chưa được biết đến trên bản đồ, để khám phá ra một lục địa vô danh và chứng minh rằng trái đất tròn. Vâng, cái giá của thành công là sự kiên trì. Tuy nhiên, cái chết của ông đã mở đầu quá trình sụp đổ cùa Ferdinand Marcos và trớ truê thay, đã biến vợ ông, Corazon Aquino, từ một người nội trợ bình thường thành nữ tổng thống đầu tiên của Philippines – trả lại cho đất nước ông giấc mơ về nền dân chủ ấp ủ từ lâu.
Hơn 90% trong số họ giờ đây đang rất thành công trong lĩnh vực của mình. Người đàn ông trong truyện. “Trong mỗi thời kỳ, những người tài năng leo lên cao.