Loncave

Tình cờ gặp lại cô bạn xinh đẹp thời thơ ấu

  • #1
  • #2
  • #3
  • Rất có thể bạn sẽ muốn văng tục. Tất nhiên là bạn ác theo cách mà pháp luật không sờ gáy hoặc đủ tài để khi pháp luật sờ gáy, ông chủ chó nào đó đến hót bạn ra. Bạn có thể nhập vào lửa mà xuyên qua chứ.

    Tôi thấy xã hội này khổ và cần làm cho nó bớt khổ càng sớm càng tốt. Còn rất nhiều tình thương và niềm vui ở phía trước. Hay là tôi cứ viết thế này? Kể chuyện thôi.

    Nhưng thế tại sao ta không sướng? Khi đi trên đường, chính giữa dòng âm thanh, bạn va đập với chúng nhưng không cảm thấy khó chịu gì. Và để trung thực với mình, anh không hướng về nó nữa.

    Nhưng cơ thể tàn tạ không cho phép bạn thực hiện những cú xoay mình uyển chuyển hay bứt phá như trước kia. Tôi khóc vì đó là mong muốn chính đáng, rất chính đáng của họ với những giới hạn về khả năng và nhận thức của mình. Thôi, đứng dậy xem tí đã.

    Bà già hình như chột mắt, cử chỉ có vẻ khỏe mạnh và bất cần. Lòng vòng quanh cái viện quân y xấu hoắc, bạn tìm một làn gạch rìa bồn cỏ để ngồi. Khi đó ông cụ sẽ bị sốc và không còn cớ gì để mà chờ đợi những câu chuyện của ông.

    Em vẫn nhớ hồi mình chưa về một nhà chứ? Để anh kể lại thay em nhé. Và cả sự hoang mang rằng mình ngộ nhận. Chúng ta càng chứng tỏ sự ngu dốt của mình khi tự ái vì bị xúc phạm trí thông minh mà mình không có).

    Họ sợ khổ cái khổ của sự thay đổi, tuổi tác đã làm họ sợ khổ rồi. Khi em bảo: Anh nghỉ đi… Anh ăn cơm đi… Anh thử nhìn bà lão kia kìa… Chết! Em quên mua báo cho anh rồi… Hình như môi anh muốn nói gì đấy… Anh như được nghe những câu thơ anh vẫn mong được nghe. Hay không được thấy hết những giá trị họ luôn có.

    Giữa những khoảng ấy là thời gian trống. Đã kém thì nên từ bỏ cái chức danh ấy. Ngồi im, chép bài, ra chơi thì vẽ hoặc đọc truyện.

    Tay cứ thả, tai cứ như điếc, miệng cứ như câm. Cái giá chung để nhảy từ tiêm đau đến tiêm không đau. Trí tưởng tượng làm giảm năng suất lao động chân tay của chàng ta và đem lại đầy hiểm họa.

    Mẹ bảo: Bây giờ con như nhảy qua một bức tường, chỉ cần bếch đít một chút là vượt được. Bởi vì, tôi hiểu đây là cái nghề mà sự hy sinh là rất cao cả: Vì nước quên thân, vì dân quên mình. có một đứa bị nằm trần truồng trên sàn lạnh cho đến sáng mà chẳng đứa nào đoái hoài vì nó trơ trọi không kẻ thân thích suy ra không có tiền và thế là chỉ đến lúc nó sắp chết thì sợ hậu họa bọn mày mới chịu xúm lại

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap