Loncave

Đụ 2 em gái dâm đãng thích súng tây

  • #1
  • #2
  • #3
  • Cả những trận bóng ném thằng em thi đấu nữa. Tình trạng này có lúc xảy ra thường xuyên. Tôi nhớ có lần đi học về, rủ chị từ Thanh Xuân vào Hà Đông ăn giỗ.

    Tất cả đều không sâu đậm. Nhưng họ sống không bình thường. Họ không cho rằng bạn phần nào xác định được mình là ai và phải làm gì, biết điều tiết sinh hoạt của mình.

    Nhưng chắc những người hiểu biết cũng biết gạn đục khơi trong để tìm thấy một chút mạch nguồn của vấn đề. Tất nhiên là khi đó họ phải chịu khó một chút là đứng bình đẳng với tôi nếu không tôi sẽ lựa chọn một đối tác khác. Tớ và thằng em ngồi ở hàng ghế 15 cao hơn hàng ghế 1 trận trước tớ ngồi nên có lẽ số vị tục tĩu ở xung quanh ít hơn lần trước.

    Tẹo tôi sẽ đến lớp ngồi dù vẫn không có tên trong danh sách lớp mới. Nhưng khi thằng ở vừa đọc vài trang cuốn tiểu thuyết mới của ngài thì ông cụ lại từ từ mở mắt và hồng hào trở lại. Mặc kệ những ý nghĩ vừa mang nặng còn dồn ứ xếp hàng chờ được chui ra.

    Có lẽ đó có phần là sự trả đũa với những kẻ yếu hơn khi bị kẻ mạnh hơn làm tổn thương. Đầu ta đang bệnh lắm, bỏ bê nhiều quá, không theo kịp tiến độ nữa. Một kiểu hăm doạ của trẻ con.

    Mới đó mà tôi đã định chơi trò đấu giá. Nó tiết ra những chất tạm lãng quên hết đớn đau. cả đời tôi phải đóng vai không phải thiên tài đóng vai thiên tài.

    Dù họ thường đùa tôi nhẹ nhàng, họ gọi tôi là bạn ấy thay vì nó và thằng như gọi những đứa con trai khác. Mọi người không tin tôi, mọi người phải chịu thôi. Tắm vù cái rồi đèo thằng em vào bác.

    Liệu cái việc mong muốn và hành động để song song với làm cái gì đó, tạo ra cả bước đệm nhận thức (luôn có những người tạo những bước đệm nhận thức ở những cấp độ khác nhau) có phải là công việc mang tính nghệ thuật không? Đây là thời điểm thần kinh mệt mỏi nên bạn hay bị hoang mang như thế. Lúc đó, họ sẽ thấy sự tù túng và bất lực. Từ chỗ cô ta đến chỗ này đã vài cây số rồi.

    Nhiều khi bạn thấy rõ những giới hạn bị va đập bởi khát khao muốn làm được tất cả. Còn rất nhiều tình thương và niềm vui ở phía trước. Và sưởi ấm ta bằng những giọt nước mắt không lời.

    Và chúng hoang mang trước những ứng xử thật của đời sống. Nhưng rồi ta nhìn thấy thị trường ảm đạm hiện tại của thơ văn. Rồi, tôi phải tập chứ.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap