Sau khi dự kỳ thi đó, một thanh niên lại kiếm tôi, thất vọng. Nhưng tôi ngừng lại và quay lại nói: "Tôi khen thầy. - Hãng tôi tính mở một chi điếm ở làng Queens.
và ta nên thi hành những phương pháp của đại tá House. Lần này tôi cũng mời, ông ta bất đắc dĩ nhận lời. Eliot thì không khó chi hết.
Anh thợ đó phải trông nom cho một loạt máy vừa sắp vừa đúc chữ và nhiều máy khác nữa, sao cho những máy đó chạy đêm và ngày mà không hư hỏng, khỏi ngưng lại. Có khi chỉ cần ông chồng buổi sáng, khi đi làm, giơ tay lên chào vợ một cái cũng đủ làm cho cái hố giữa họ khỏi mỗi ngày một sâu". Nếu người chồng nào cũng đỗi đãi với vợ cách đó thì đâu có nhiều vụ ly dị như vậy?
Nhưng không thể nào nói cho lão già cứng cổ và xuẩn đó nghe được hết. (Mãi tới cuối thư, trong chỗ tái bút ông mới chỉ cho tôi một điều có ích cho tôi. Ông là một nghệ sĩ vẽ kiểu cho các nhà sản xuất vải bông và kiểu áo.
Ông Adamson bèn dùng điện thoại gọi viên kiến trúc sư của ông Eastman để xin được hầu chuyện ông Eastman. Ai cũng biết điều đó, vậy mà chúng ta lễ phép với người dưng hơn là với người thân trong nhà. Bảy giờ rưỡi; và chịu ca với.
Dân gian kêu nài đủ cách mà vô hiệu. Viên đại lý trả lời bằng một giọng chán nản: "Họ keo bẩn lắm, vô phương kể. Anh Emile và tôi định thực đơn.
Để người ta nói cho thỏa thích đi. Đúng vậy, ông Eastman trả lời - Tôi chở nó tự bên Anh về. Tôi sẽ làm cho ông đổi ý".
Nghĩa là đại tá muốn cho ông Bryan hiểu rằng ông là người quan trọng quá, không nên nhận sứ mệnh đó - và ông Bryan hài lòng. Nhưng khốn nạn thay, cả chức Hoàng hậu và sắc đẹp đó không đủ vãn cứu tình yêu bị ngạt trong không khí đầy chất độc, vì những cuộc bất hòa đó. Ông ấy mua một bộ đồ tại một tiệm lớn nọ.
Tôi biết rằng cô đã sống và viết những tác phẩm của cô ở Concord tại miền Messachusetts. Chẳng may, ông thầy đầu tiên dạy nó ca làm cho nó thất vọng: "Giọng mày ca như xé tai người ta". Ông giảng giải với họ một cách thân mật, khéo léo đến nỗi thợ đình công trở lại làm việc mà không hề nhắc tới sự xin tăng lương nữa, mặc dầu trước kia họ chiến đấu dữ tợn như thế.
Tôi có thể gọi tên năm chục ngàn người. Hãy trốn nó như trốn rắn hổ, hoặc trốn động đất vậy. Vậy, cả tới trong khi nỗi vui mừng thắng trận kích thích ông, mà ông cũng không quên quy tắc quan trọng thứ 5 sau này: "Giữ thể diện cho người"