Bất cứ diễn giả thành công nào cũng có một phong cách nói riêng của họ. Một nhân vật nữa có phong cách hài rất khác thường. Người ta ước đoán tài sản của Jack là 600 triệu đến 1 tỷ đô la.
Điệu bộ và cử chỉ thì dứt khoát và ấn tượng. Một lần nọ Jim tâm sự với tôi rằng anh rất bực mình khi một số người gặp ai cũng hỏi Khỏe không? cho có lệ rồi chẳng thèm chú ý nghe câu trả lời. Một chàng trai trong độ tuổi hai mươi đôi khi hành động mà không ý thức được hết trách nhiệm.
Và dùng hay không dùng là quyền của bạn. Có thể bạn đã biết chuyện này rồi, nhưng tôi vẫn sẽ kể. Bạn sẽ tạo được một ấn tượng tốt, một sự khác biệt với những người khác.
Nhưng tôi không nghĩ như vậy. Tóm lại, sự chuẩn bị kỹ lưỡng trước khi đi phỏng vấn chẳng bao giờ thừa cả. Và tên tuổi ông cũng nổi tiếng như nghệ thuật Stengelese của chính ông vậy.
Sau đó tôi hỏi anh ta thêm một loạt câu hỏi nữa, nhưng tình hình vẫn không khả quan hơn tí nào. Họ nghĩ tới gì, nói tới gì, đề cập ai, đều là những kinh nghiệm đa dạng được rút ra từ đời sống thường nhật. Thứ lỗi cho mình nhé, mình đến đằng kia chào ông sếp một tiếng.
Tôi ra hiệu cho nhân viên phòng điều khiển chuẩn bị phát sóng chương trình, và nói vào micro trên bàn: Mở tín hiệu. Họ không thể chờ thêm được nữa. Cuomo hoàn toàn có thể chọn một đề tài nói an toàn và nhẹ nhàng hơn.
Ông không bao giờ ngại cười lẫn không ngại lấy bản thân mình ra để chọc cười thiên hạ. Bất cứ khi nào phải đàm phán việc gì, hãy nhớ đến phong thái cứng cỏi của Herb Cohen, và chắc chắn bạn sẽ thành công hơn nữa nếu tập nói theo ngôn ngữ của Bob Woolf. Tương tự, với câu hỏi thứ hai, nếu nhận được câu trả lời: Sáng nay tôi có đọc một bài báo phân tích giá vàng giảm… thì bạn có thể thoải mái kết nối đề tài giá vàng với anh ấy.
Chúng ta cũng nên học hỏi Winston Churchill. Bạn đã được nhận vào làm việc. Làm sao họ biết điều này? Vì tôi luôn giới thiệu xuất xứ của mình với họ.
Cách đây mười phút người ta đã đặt cho tôi một cái tên mới. Cộng sự của Edward là Louis Nizer còn đưa ra một quan điểm rằng ông quan sát những cử chỉ tay chân, điệu bộ của bị cáo rồi liên hệ với bản chất vụ việc để có thể tìm ra những điểm chung nào đó mang giá trị tham khảo bổ sung vào hồ sơ. Nói là đi buôn cho oai chứ thật ra toàn bộ số hàng chỉ là một thùng gỗ đựng sách giáo khoa… của người khác.
Ba mươi năm về trước, khán giả chưa nghe nói đến tên tôi. Thầy đang sai lầm đấy ạ. Không nên nói quá dài dòng khi những người khác đều muốn đi thẳng vào vấn đề.