Cần quái gì sự thật và lí do. Tôi biết, nhiều tâm hồn, như bắt đầu tôi, đã chết. Những tâm hồn đã chết, đó là một sự tội nghiệp.
Trong nhà, tôi đã trở thành một kẻ bất trị. Và vì thế lại càng khó điều tiết sinh hoạt của mình. Bạn ngó vào đủ ngóc ngách của cửa hàng.
Tôi phải đòi một cuộc sống tiến bộ hơn. Tôi biết mình còn thích nhõng nhẽo. Gã mang trong mình sứ mệnh hồi sinh tình yêu thương và nỗi sợ tương lai để cứu rỗi loài người.
Nhưng mà vẫn sẽ có những sai lầm. Vừa làm xong bài thơ đã quên ngay nên lúc nào cũng thấy đầu óc mình chẳng có cái quái gì. Mất mất người kể chuyện.
Những giọt ấy gọi là gì nhỉ? Không biết. Linh hoạt với những phép xử thế trong quan hệ xã giao bình thường mà rối rắm ở cái xứ xở này. Tôi biết, chỉ vì tôi trông ngứa mắt.
Và nhiều lúc không còn khả năng đè nén được biểu hiện của sự yếu đuối hay hồn nhiên bị giam hãm bởi định kiến từ chính mình. Điều khiển trẻ em bằng các trò chơi, công cụ hiện đại. Bắt đầu là đôi mắt nhắm luôn nhoi nhói, rồi đến cái đầu thật khó xác định trạng thái.
Nhưng chưa viết nốt đoạn đời này thì chưa thấy tạm trọn vẹn để sẵn sàng chờ cơn gì đó của họ. Bác gái tôi thường có vệ tinh quanh tôi. Đường thông hè thoáng.
Khi rời sân cỏ để về căn phòng tầng hai cách mặt đường chừng mười mét. Mấy người trước mặt bọn tớ đứng vì những người trước họ cũng đứng cả lên. Tôi biết là tôi rất khỏe.
Lại còn có cả một cái quai vòng qua miệng giỏ, chắc để móc vào cành cây. Thằng em tôi đang tuổi trưởng thành. Im lặng là lá vàng, là mùa thu vàng.
Từ bé bạn đã khó chịu nhất với việc cứ bị sai đi mua thuốc lá mời khách trong khi lúc nào cũng bảo trẻ em đừng này đừng kia, cái này có hại, cái kia có hại. Mà cái đồng hồ ấy xoay, lắc lư trong đời sống. Mặc dù khi mượn lời anh bác sỹ, tôi cũng đính kèm luôn chút tin tưởng khi nó khá trùng hợp với phỏng đoán của mình.